Chương 1062

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1062

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong khi anh bá đạo hôn cô, Lãnh Nhược Băng vừa xấu hổ vừa tức giận, hung hăng véo mặt Nam Cung Dạ: “Anh thật không biết xấu hổ!”
“Ha ha ha…” Nam Cung Dạ cười hả hê: “Ngoan, chúng ta mau tạo người đi.”
Ánh nắng ngoài cửa sổ ngày càng rực rỡ, cảnh xuân bên trong cũng càng lúc càng nồng nàn, cuối cùng khi buông bỏ mọi ràng buộc, hai người lại sống cùng nhau, hạnh phúc giống như sự kết hợp của những bông hoa rực rỡ trong núi…
Bởi vì mệt mỏi, nên ngủ đến trưa hai người vẫn chưa dậy.
Trong phòng ngủ hết sức yên tĩnh, cảnh tượng vô cùng tốt đẹp, trải qua trắc trở cùng ly biệt, yêu nhau lần nữa rồi trở về gia đình, hai người càng thân mật, âu yếm nhau, cho dù ngủ say cũng ôm chặt nhau, khoảng cách gần đến mức hơi thở đều phả ra trên mặt của đối phương, dường như chỉ có cách này mới có thể bù đắp lại những tổn thương đã qua.
Đột nhiên cửa mở ra, một bóng người nhỏ nhắn đỏ rực như lửa xông vào, sau đó nhanh chóng leo lên giường, tách hai người trên giường ra rồi nằm ở giữa.
“Ba mẹ đừng ngủ nữa, ngồi dậy chơi với con.” Hinh Nhã không vui nhìn bên trái rồi lại nhìn bên phải.
Lãnh Nhược Băng rất buồn ngủ, cũng không vui mà nhíu mày: “Hinh Nhã, sau này vào phòng ba mẹ thì phải gõ cửa trước.” Nói xong cô trở mình ngủ tiếp.
Hinh Nhã tủi thân bĩu môi, lúc trước vào phòng mẹ chưa bao giờ phải gõ cửa, bây giờ có thêm một người ba lại phải làm thêm một thủ tục nữa, thật phiền phức. Hừ, mẹ nhất định thích ba nhiều hơn một chút.
Bởi vì ghen tị nên Hinh Nhã không vui, xoay người nhìn Nam Cung Dạ: “Ba, thức dậy chơi với con.”
Nam Cung Dạ cũng rất buồn ngủ nhưng vì cưng chiều con gái, không nỡ từ chối, liền mở mắt cười: “Muốn chơi cái gì?”
Hinh Nhã nũng nịu ôm cổ Nam Cung Dạ: “Đi tìm anh Khả Phàm.”
Nam Cung Dạ lập tức bị khói mù phủ đầy hai má, cau mày lại: “Thằng nhóc Quản Khả Phàm kia thì có gì tốt, sau này đặt ánh mắt lên cao một chút, trong mắt ba, nó cũng không tốt hơn gì Mục Hạo Trạch, ai cũng không xứng với con.”
“Chậc chậc chậc, Hinh Nhã à, con chỉ có thể đợi chú Dụ sinh cho con một anh đẹp trai siêu cấp ưu tú để lấy thôi.” Thì ra lúc đi vào Hinh Nhã không đóng cửa, lúc này Dụ Bách Hàn đang vô lại đứng ở cửa, hai tay vòng trước ngực, khinh thường nhìn gia đình ba người trên giường, mà bên cạnh anh ta là một đám người lớn nhỏ, Quản Khả Phàm và Mục Hạo Trạch bất ngờ đứng trong hàng, mỗi người đều bĩu môi oán hận.
Long Thành tứ thiếu cùng Quản Vũ đều dẫn theo người nhà tới.
Nam Cung Dạ đột nhiên cảm thấy bị người khác nhòm ngó bí mật lớn nhất, vô cùng tức giận, liền cầm một cái gối ném về phía Dụ Bách Hàn: “Cút!”
Lãnh Nhược Băng cũng bị đánh thức, nhìn một đám người trước mắt, vô cùng ngượng ngùng, đỏ mặt chui vào chăn.
Hinh Nhã thì lại phấn khởi nhảy từ trong chăn ra ngoài, chạy tới trước mặt Quản Khả Phàm: “Anh Khả Phàm, chúng ta đi chơi nhé?”
Quản Khả Phàm liền cười như ánh mặt trời: “Được.”
Nhìn Quản Khả Phàm nắm lấy tay nhỏ của Hinh Nhã chạy ra ngoài, đôi mắt Mục Hạo Trạch quét qua một tia lạnh lẽo ác liệt rồi quay người đuổi theo ra ngoài.
Quản Khả Hạm đang đứng bên cạnh Úc Lam Khê, thấy không có Hinh Nhã tranh giành chú Nam Cung mà cô bé thích nhất, cười chạy đến bên giường: “Chú Nam Cung, con muốn ôm.”
Mặc dù Hinh Nhã không nhìn thấy, nhưng Nam Cung Dạ luôn nhớ kỹ lời cô bé căn dặn mình, không được phép bế những đứa trẻ khác, vì vậy anh lại đổi thành giọng nhẹ nhàng vô sỉ: “Khả Hàm à, mau đi tìm các anh chị chơi đi.”

Quản Khả Hạm mặc dù còn nhỏ nhưng cũng cảm nhận được ý từ chối của Nam Cung Dạ, cái môi nhỏ bĩu lại muốn khóc, Úc Lam Khê vội vàng bước tới trước ôm cô bé, uất hận nhìn Nam Cung Dạ: “Dạ, Khả Hàm nhà tôi nhớ anh chỉ muốn ôm một chút, cả đời này đều không có hy vọng rồi đúng không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận