Chương 1065

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1065

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thế là chủ của Nam Cung gia cao lớn đẹp trai, vô sỉ sải bước đi tới bế lấy con gái của mình, xoay người rời khỏi biệt thự, để lại Quản Khả Phàm và Mục Hạo Trạch mất mác ở đó.
Đối với hành động trẻ con của Nam Cung Dạ, mọi người đều khinh bỉ lắc đầu, Dụ Bách Hàn sôi nổi nhất: “ y da, tôi thấy Nam Cung hết cứu nổi rồi, yêu con gái đến mức này.”
Lãnh Nhược Băng cũng cảm thấy buồn cười: “Anh ấy có con gái là không cần vợ.”
Ôn Di cười ôm lấy cánh tay Lãnh Nhược Băng: “Chị Nhược Băng, em thấy trong tương lai nếu Hạo Trạch nhà em muốn cưới Hinh Nhã mà nói thật sự có chút khó khăn, không phải là tình địch quá khó mà là ba vợ quá khó.
Lãnh Nhược Băng bĩu môi cười: “Hãy sớm từ bỏ ý nghĩ này đi, trong mắt Nam Cung Dạ, siêu nhân cũng không xứng với con gái anh ấy. Tương lai anh ấy muốn kén rể trên toàn thế giới cho con gái mình.”
“Cắt!” Mục Thịnh Hi tức giận ném mũ trong tay xuống: “Tôi thấy Nam Cung Dạ từ khi biết mình có con gái thì càng ngày càng biến thái.” Đương nhiên anh ta không dám nói lời này trước mặt Nam Cung Dạ, trong lòng anh ta vẫn luôn có một nỗi bất bình không thể giải bày, Hinh Nhã coi thường con trai anh, Nam Cung Dạ cũng gai mắt con của anh. Con của anh thì làm sao, đó là người nối nghiệp tương lai của thiếu tướng cánh trái Long Thành, một thành phố quyền lực.
Nhưng mà Mục Thịnh Hi lại rất buồn bực, nhìn Nam Cung Dạ cưng chiều Hinh Nhã như vậy, quả thật là ngậm trong miệng thì sợ tan, giơ qua đầu thì sợ bị dọa. Anh thật sự ngưỡng mộ, rất muốn mình cũng có một đứa con gái. Nếu như anh có con gái, nhất định sẽ cưng chiều con bé tận trời. Con trai không thể cưng chiều, một khi cưng chiều sẽ không thể trưởng thành, tương lai cũng không đảm nhiệm được chuyện lớn.
Cho nên anh nhất định cũng phải sinh con gái.
Mục Thịnh Hi từ từ ngước mắt nhìn về phía Ôn Di, khát vọng trong mắt không thể rõ ràng hơn.
Ôn Di đang nói cười với Lãnh Nhược Băng, vô tình chạm phải ánh mắt của Mục Thịnh Hi, lập tức hiểu ra ý tứ trong mắt của anh, cô không khỏi bĩu môi khinh thường, đàn ông đều thích có tình nhân nhỏ sao?
Nam Cung Dạ bế Hinh Nhã ra biệt thự, tự mình lái xe điện tới vườn hoa, dẫn cô bé đi bắt bướm, chọc cho Hinh Nhã không ngừng cười khanh khách, chơi đến quên trời đất. Không bao lâu hai cha con đã bắt được năm, sáu con bướm màu sắc rực rỡ, bỏ vào trong chậu thủy tinh hình tròn.
Nhìn cánh bướm phe phẩy bên trong chậu thủy tinh, Hinh Nhã cười ngọt ngào, dựa sát vào ngực Nam Cung Dạ: “Ba ơi, những con bướm này thật đẹp.”
Nam Cung Dạ cưng chiều ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của Hinh Nhã: “Ừm, có đẹp cũng không đẹp bằng Hinh Nhã của ba.”
Hinh Nhã ngẩng khuôn mặt nhỏ lên: “Ba, ba nhìn con lớn lên giống ba hơn hay giống mẹ hơn?”
Khóe môi Nam Cung Dạ từ đầu đến cuối đều mang ý cười ấm áp, Hinh Nhã là kết tinh tình yêu của anh và Lãnh Nhược Băng, là nỗi bận tâm không dứt giữa hai người họ. Có con bé, Lãnh Nhược Băng sẽ mãi mãi ở bên cạnh anh, cho nên con bé là bảo vật của anh: “Đương nhiên là giống mẹ hơn.”
Hinh Nhã ngây thơ chớp mắt: “Vậy ba yêu mẹ nhiều hơn hay yêu con nhiều hơn?”

Nam Cung Dạ buồn cười vỗ vỗ gáy Hinh Nhã: “Tiểu quỷ!”. Ôm Hinh Nhã đặt trên đùi mình, giống như đang nhìn một bảo vật quý giá vậy: “Mẹ con là tính mạng của ba, con là tâm can bảo bối của ba.”
Anh yêu vợ, tình yêu đối với cô đã đạt đến cực điểm, không gì có thể vượt qua, mạng sống có thể cho cô, tất cả đều có thể cho cô, anh làm tất cả cũng là vì muốn giữ cô bên mình. Anh yêu con gái hơn cả sinh mạng, giống như biển cả bao dung một hạt cát, cho con bé bến đỗ tốt nhất.
Hinh Nhã ngọt ngào dựa sát vào trong ngực Nam Cung Dạ, ôm chặt chậu thủy tinh của mình: “Con biết, ba nhất định thích mẹ nhiều hơn một chút, ba Tư Không cũng thích mẹ nhiều hơn, nhưng con có hai người ba, con cũng thích rất nhiều.” Thân thể nhỏ nhắn xinh xắn khẽ thở dài một hơi: “Con rất nhớ ba Tư Không, cũng không biết ba có bị thương hay không, có trở lại Tây Lăng chưa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận