Chương 1066

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1066

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghĩ đến Tư Không Ngự, trong lòng Nam Cung Dạ tràn đầy cảm kích: “Ba Tư Không của con chắc vẫn chưa trở về Tây Lăng, ở trên đảo còn có chuyện cần anh ấy giải quyết, qua mấy ngày nữa ba cho con gọi điện thoại với anh ấy được không nào?”
“Dạ.” Hinh Nhã ngoan ngoãn gật đầu, chớp đôi mắt to xinh đẹp nói lên nỗi nhớ của cô bé.
Không sai, Tư Không Ngự đang ở trên đảo Tư Không xử lý tất cả hạng mục công việc rối loạn, trận chém giết này gây ra chấn động long trời lở đất trong gia tộc, anh thanh tẩy trong đêm, dẹp loạn các mâu thuẫn giữa các phái, lớn trưởng lão đã chết, mười sáu vị trưởng lão khác người thì chết người thì bị thương, đều không có năng lực chống lại anh, anh dứt khoát loại trừ triệt để, đổi mới cách quản lý Tư Không gia, nắm hoàn toàn toàn bộ gia tộc trong tay mình.
Trong trận tranh đoạt quyền gia tộc này, Thương Lang, Arthur và Lâm Mạn Như đã đồng hành cùng anh trong trận chiến đẫm máu, đó là an ủi lớn nhất với anh.
Hiện tại tất cả ồn ào đã chấm dứt, cả hòn đảo khôi phục lại hoạt động bình thường, máu tươi được rửa sạch, thi thể được chôn cất, tất cả những vụ giết người đều thuộc về lịch sử.
Tư Không Ngự mệt mỏi ngồi trong lớn điện trưởng lão, sắc mặt tái nhợt, mặc dù làm chủ Tư Không gia cao cao tại thượng nhưng anh lại không vui vẻ chút nào. Từ nhỏ anh đã chứng kiến cốt nhục tương tàn, ngoan cường sống sót trong máu và nước mắt, bây giờ lại lấy máu để kết thúc tất cả yêu hận, mặc dù anh là người chiến thắng sống sót cuối cùng, nhưng trái tim cũng đã thương tích đầy mình, đầy rẫy thê lương.
Nếu như hỏi cuộc đời anh có ấm áp không? Dĩ nhiên là có. Mẹ đã từng là hơi ấm duy nhất của anh, sau khi mẹ bị hại, anh đã trải qua những năm tháng cô độc lạnh lẽo dài đằng đẵng, sau đó gặp Lãnh Nhược Băng, cô thắp lên một ngọn đèn trong lòng anh, anh xem cô như cọng rơm cứu mạng duy nhất trong thế giới tinh thần của mình, mãi mãi không buông bỏ. Nhưng làm gì được khi cô lại là một cọng rơm có cánh, anh không giữ được cô. Cô mang Hinh Nhã đi, tim anh như mất đi hai khối thịt.
Anh nhớ rất rõ một trong những điều anh được dạy dỗ, chính là vua thì phải chấp nhận cô độc, hưởng thụ và điều khiển cô độc.
Đúng vậy, nếu như cuộc đời anh chưa từng xuất hiện Lãnh Nhược Băng và Hinh Nhã thì anh có thể luôn luôn chịu đựng cô độc, tiếp tục làm cho mình máu lạnh, tiếp tục khống chế yêu hận tình thù của anh. Nhưng anh cảm nhận rõ ràng hạnh phúc và ấm áp, không thể quên được cảm giác tốt đẹp kia, như vậy thì làm sao anh có thể tận hưởng cô độc?
Mẹ con bọn họ đi, cuộc đời anh vẫn còn hơi ấm sao?
Có, vẫn còn Tây Lăng Vi ở bên cạnh anh, cô ấy vẫn luôn cho anh hơi ấm, chỉ là anh vẫn vờ như không thấy mà thôi.
Nhớ tới Tây Lăng Vi, lông mày của Tư Không Ngự khẽ nhúc nhích, anh muốn thấy dáng vẻ cô ấy nấu canh cho anh, cô nói trái tim cô vẫn luôn nằm trong lòng bàn tay anh, cả đời đều không buông bỏ.
Một lúc lâu sau, khóe môi Tư Không Ngự khẽ nhếch lên một nụ cười, tuy cô không phải là người anh thích nhưng sự ấm áp mà cô cho anh đáng được trân trọng, cho nên theo bản năng anh muốn tới gần cô, chiếm lấy hơi ấm của cô để an ủi trái tim chịu nhiều gió sương của anh.
“Thương Lang.” Giọng nói của Tư Không Ngự vang lên trong lớn điện trưởng lão trống trải giống như trên vùng đất cổ xưa hoang vu, giữa mùa xuân vang lên một tiếng sấm thật thấp, mặc dù thê lương nhưng lại mang theo ý xuân: “Mọi chuyện xử lý thế nào rồi?”
“Chưởng giáo.” Thương Lang bước vào lớn điện, ngước mắt nhìn lên chỗ Tư Không Ngự ngồi: “Mọi chuyện đã xử lý ổn thỏa, có thể về Tây Lăng bất cứ lúc nào.”
Tư Không Ngự gật đầu: “Chuẩn bị trực thăng, tôi muốn trở về ngay lập tức.” Hòn đảo này quá đẫm máu và lạnh lẽo, anh muốn trở lại Thần điện tìm hơi ấm duy nhất của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận