Chương 1068

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1068

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tây Lăng Vi được yêu thương mà thấy lo sợ: “Anh muốn biết sao?”
“Ừm.” Tư Không Ngự hơi xấu hổ gật đầu: “Sau này chúng ta chính thức là vợ chồng, anh cũng nên tìm hiểu về sở thích của em.”
Tây Lăng Vi cười vô cùng đẹp, giống như khoác ráng chiều trên người vậy: “Hôm nay anh mệt rồi, ăn cơm rồi nghỉ ngơi sớm một chút, sau này chút ta còn rất nhiều thời gian, em từ từ nói cho anh.”
Tư Không Ngự gật đầu: “Được.”
Ăn cơm xong, Tư Không Ngự đứng dậy rời đi, anh vẫn phải trở về tẩm điện trước kia của mình, cho dù đã quyết định làm vợ chồng chính thức với Tây Lăng Vi nhưng trong khoảng thời gian ngắn anh không có cách nào thuyết phục bản thân ở cùng cô, cuối cùng trong lòng anh vẫn còn tràn đầy hình ảnh Lãnh Nhược Băng.
Tây Lăng Vi hơi hụt hẫng, nhưng vẫn đưa anh tới cửa: “Tư Không Ngự ngủ ngon.” Giọng nói của cô mỏng như cánh ve, mang theo gió xuân nhàn nhạt, có vài phần thương cảm.
Tư Không Ngự có hơi không đành lòng, vì thế do dự mím môi: “Anh chỉ là về điện chưởng giáo xử lý chút việc, sẽ về muộn một chút, em nghỉ ngơi trước đi.”
Anh nói anh quay lại, không còn muốn trốn tránh cô, điều này làm cho đáy lòng Tây Lăng Vi nổi lên rất nhiều niềm vui, nên cô cười: “Được, anh nhớ về sớm một chút, đừng để quá mệt mỏi.”
Tư Không Ngự gật đầu, vừa muốn xoay người rời đi thì Tây Lăng Vi đột nhiên nhào vào lòng anh, nhón mũi chân, hôn lên môi anh như chuồn chuồn lướt nước, sau đó phả ra hơi thở dưới cằm anh: “Em chờ anh quay lại.”
Tư Không Ngự cảm giác như có một luồng điện đi qua, từ trên môi lan đến toàn thân, môi chạm môi ấm áp và dịu dàng lại làm anh nổi lên một tia ham muốn. Anh là một người đàn ông bình thường, dĩ nhiên là có nhu cầu như người thường, chỉ là mấy năm nay, anh thủ thân như ngọc vì Lãnh Nhược Băng, chưa từng có một người phụ nữ nào, nhưng không không nói lên rằng anh không có ham muốn.
Tây Lăng Vi lẳng lặng tựa trong ngực anh, mềm mại giống như một cây mây, trên người tỏa ra mùi hương nhàn nhạt, hơi thở của anh ấm áp. Cơ thể Tư Không Ngự cứng ngắt: “Tây Lăng Vi, xin lỗi.”
Xin lỗi vì không có cách nào cho em tình yêu.
Đàn ông bình thường sẽ chia trái tim cùng cơ thể làm hai phần, nhưng trái tim và cơ thể anh lại ở cùng một nơi, giây phút này trong lòng anh đều là Lãnh Nhược Băng, không cách nào làm tròn trách nhiệm của một người chồng.
Tây Lăng Vi cắn chặt môi dưới, cố gắng để cho mình cười: “Không sao, em sẽ đợi.” Tự tay sửa sang lại nếp nhăn ở cổ áo cho anh: “Em chỉ muốn cho anh biết, em là vợ của anh, hơn nữa là người vợ vô cùng vô cùng yêu anh, em luôn luôn chuẩn bị sẵn sàng để trao mình cho anh.”

Là một công chúa rụt rè, tao nhã, cao quý, lúc này lại chủ động nói ra những lời này. Tây Lăng Vi cảm thấy khuôn mặt nóng bừng, nhưng cô lại không thể không nói, bởi vì cô biết trong tim của người đàn ông mình yêu không có mình. Cô phải chủ động, phải giống như đàn ông theo đuổi phụ nữ, bước từng bước đến gần anh ấy.
Nếu ở giữa cô và anh có cách nhau một trăm bước, cô cần phải chủ động tiến về phía trước 99 bước, bước cuối cùng kia là chờ đợi anh bằng lòng chấp nhận cô.
Khoảng cách một bước cuối cùng này, là cô giữ lại tôn nghiêm cho chính mình, cũng là giữ lại không gian cho anh, làm cho mình không có vẻ hèn mọn quá mức và cũng không làm anh thấy phản cảm.
Tây Lăng Vi là một người phụ nữ nhìn xa trông rộng, cũng là một người phụ nữ kiên nhẫn với tình yêu.
Người phụ nữ dịu dàng như nước, lại vững chắc như thép thế này thì có người đàn ông nào nhẫn tâm từ chối?
Tư Không Ngự đã hoàn toàn buông tay Lãnh Nhược Băng, đương nhiên cũng không đành lòng từ chối, bởi vì cô là người vợ mà anh quyết định trân trọng. Cho nên, sau khi yên lặng vài giây, anh dường như quyết tâm xác định gì đó: “Anh đột nhiên nhớ ra, những việc đó không quá quan trọng, cho nên anh không đi điện chưởng giáo nữa, bây giờ anh muốn nghỉ ngơi, em đi mở nước tắm giúp anh đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận