Chương 217

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 217

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Thù Yến bật cười, cúi người sờ đầu cô: “Ngủ đi, tôi đi sắp xếp cho bác sĩ Trương một chút.”
Đường Noãn nhu thuận nhắm hai mắt lại.
Diệp Thù Yến dẫn bác sĩ Trương đến phòng khách bên cạnh: “Hôm nay làm phiền anh ở lại, tôi sợ cô ấy lại phát sốt.”
Bác sĩ Trương đương nhiên không có dị nghị gì, chỉ có chút kinh ngạc, anh ta đã phục vụ Diệp Thù Yến gần 6 năm rồi, đây lần đầu tiên nhìn thấy ông chủ lạnh lùng lạnh nhạt này có mặt dịu dàng.
Hơn nữa khi nhìn thấy đối phương đi vào phòng bếp, bác sĩ Trương nhìn phòng ngủ, thầm nghĩ quả nhiên không thể tin lời đồn, ai nói Diệp Thù yến đúng không có tình cảm với hôn thê chứ.
Diệp Thù Yến vừa mới bỏ gạo vào nồi xong, lập tức nghe thấy một âm thanh hữu khí vô lực: 【Sao còn chưa về chứ?】
【Hẳn phải về rồi, ngày mai anh ta còn phải đi làm.】
【Ừm, có bác sĩ ở đây, bác sĩ ở lại là đủ rồi.】
Diệp Thù Yến tăng nhanh động tác cắt rau và thịt dự phòng, lập tức vội vàng trở về phòng ngủ chính, chỉ thấy Đường Noãn quả nhiên ngủ bất an.

Cứ như nghe thấy động tĩnh nên mở mắt, đôi mắt bởi vì phát sốt mà đỏ bừng nhu thuận đột nhiên sáng lên kinh người, trong miệng lại nói: “Anh chưa đi sao?”
Diệp Thù Yến kéo ghế ngồi xuống bên giường, đưa tay lên gõ vào trán cô: “Tôi ở trong lòng em rốt cuộc có hình tượng, nửa đêm bỏ mặt hôn thê đau ốm có thể yên ổn ngủ vậy.”
Đường Noãn mím môi cười.
Cảm giác đáy lòng dâng lên sung sướng, Diệp Thù Yến nhìn cô cũng không khỏi cười rộ lên, lúc này lại giống như một đứa trẻ.
“Ngủ đi.”
Diệp Thù Yến đưa tay che mắt cô lại: “Tôi không đi.”

Âm thanh trầm thấp khiến cho người ta vô cùng an tâm. Đường Noãn cảm thấy trái tim giống như bị thứ gì đó đánh trúng, nháy mắt tê dại.
[Chả trách trong phim ảnh tiểu thuyết, vừa ngã bệnh đã dễ dàng lấy thân hứa hẹn, cái này đúng thật là không chịu nổi mà. ]
Diệp Thù Yến dở khóc dở cười, tinh thần bắt đầu có chút không an phận: “Mau ngủ đi, có muốn khỏe lên không đây?”
【Nếu có thể vỗ về mình thì tốt rồi.】
Diệp Thù Yến nhìn lông mi khẽ run của cô, bất đắc dĩ cười, đưa tay phủ lên chăn, nhẹ nhàng vỗ cô. 【Mắc bệnh thật là tốt, không biết anh Thù Yến có thể hát ru không?】
Câu được voi đòi tiên chính là nói cô đây, Diệp Thù Yến đánh vào tay cô một cái, muốn thu hồi lại, Đường Noãn vội vàng đè lại, cuối cùng cũng ngoan ngoãn ngủ. Có thể thấy cô còn có chút khó chịu, nhưng khóe miệng lại hơi nhếch lên.
Một giờ sau, bác sĩ Trương tới rút kim tiêm ra, Đường Noãn bị đánh thức. Diệp Thù Yến thấy cô Tỉnh lại, lập tức bưng cháo đã nấu xong vào: “Ăn trước một ít, chờ lát nữa dì Hà đến rồi tính sau.”
Đường Noãn khiếp sợ: “Anh biết nấu cơm sao?”
Diệp Thù Yến nói: “Học ở mấy năm du học, biết mấy cái đơn giản.”
Đường Noãn nghi hoặc, thân phận của anh, cho dù trong thời gian du học cũng phải có người chăm sóc mới đúng. Diệp Thù Yến bưng cháo: “Muốn ăn như thế này sao?”
“Không cần, không cần.”
Đường Noãn vội vàng tự mình bưng lấy ăn. Diệp Thù Yến bật cười, lúc nghĩ lá gan rất lớn, lúc này lại giả vờ.
Cũng không biết có phải vì có buff của Bá tổng hay không, Đường Noãn lại cảm thấy cháo này rất ngon, Diệp Thù Yến nhìn cô ăn ngon miệng, khóe miệng cũng hơi nhếch lên. Ăn cháo xong cả người cô thoải mái hơn rất nhiều, vệ sinh súc miệng trở về xong, ngượng ngùng nói với Diệp Thù Yến: “Tôi đã đỡ hơn nhiều rồi, anh Thù Yến cũng mau về ngủ đi, ngày mai anh còn phải đi làm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận