Chương 228

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 228

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng mà trợ lý Văn cũng nhanh chóng khôi phục lại biểu cảm, lấy ra hai quyển sổ đưa cho Đường Noãn: “Đường tiểu thư, đây là quy trình dạ tiệc, còn có ảnh danh sách các mặt hàng sẽ bán đấu giá, tôi đã xem qua, có rất nhiều đồ trang sức rất tốt…”
Anh ta còn chưa nói xong, đã cảm nhận được hai đạo ánh mắt lạnh như băng, ừm, đến từ ông chủ hỉ nộ vô thường gần đây của anh ta, không biết mình làm sao lại chọc vào anh.
Anh ta nhìn vào khoảng cách bên dưới, ồ, bởi vì trong vòng 3 mét. Nhưng bây giờ cũng không phải là báo cáo công tác, anh ta nói chuyện với anh và Đường tiểu thư cũng không thể đứng cách 3 mét đi, cho dù nói chuyện có thể cách 3 mét, vậy cũng không đưa đồ được, duỗi tay ra đưa cho nhau sao?
Loại tư thế Hứa Tiên và Bạch nương tử bị Pháp Hải cưỡng ép tách sao, no no no, ví dụ này có chút lớn nghịch bất đạo, Diệp tổng làm sao có thể là Pháp Hải chứ, không đúng, anh ta làm sao có thể là Hứa Tiên.
“Trợ lý Văn.”
Diệp Thù Yến không thể nhịn được nữa mở miệng.
Trợ lý Văn không đợi anh nói chuyện, đã thuần thục nói: “Được, Diệp tổng, tôi qua bên kia xem trước, ngài có gì cần thì gọi tôi.”
Nói xong lập tức rời đi.
Đường Noãn nhìn Diệp Thù Yến: “Trợ lý Văn làm sai rồi?”
Trở lý phẩm chất tốt như vậy, bao dung một chút, nếu không sau này ai mua quà đẹp cho cô, ừm, mặc dù không chắc lúc nào bị từ hôn, nhưng lỡ như còn cơ hội thì sao.

Diệp Thù Yến trực tiếp cầm quyển sổ trên tay cô, ôm cô đi vào bên trong, chưa đi được mấy bước đã thấy Tề tổng của Meracle Media tự mình đến nghênh đón: “Diệp tổng, khách hiếm khách hiếm. Chào mừng đã đến.”
Ông ta hơn 40 tuổi, dáng người trung bình, vẻ ngoài không tính là anh tuấn, nhưng lúc cười rộ lên khiến cho người ta cảm thấy rất thoải mái, nhưng mà có thể làm truyền thông đến mức này đương nhiên không thể khinh thường.
Diệp Thù Yến hàn huyên với ông ta mấy câu, Tề tổng đương nhiên biết anh không thích náo nhiệt, phân phó nói: “Tiểu Triệu, dẫn Diệp tổng đến phòng khách quý ở lầu hai.”
Ông ta cười nói: “Lầu hai không mở cửa cho mọi người, rất thanh tịnh.”
Rõ ràng là chuẩn bị cho những người không tới xem biểu diễn, không tham gia đấu giá, chỉ bàn công việc và chính sự như Diệp Thù Yến.
“Được.”

Đường Noãn đương nhiên không thể đồng ý, cô kéo cánh tay Diệp Thù Yến, cười nói: “Tôi muốn xem biểu diễn, còn muốn quay vài thứ, không đi lên, anh đi cùng tôi đi.”
Trước mặt người ngoài phải giữ mặt mũi cho hôn thê là trách nhiệm của hôn phu.
Đường Noãn đắc ý nhìn anh, lại thấy Diệp Thù Yến bỗng nhiên cười yêu thương: “Anh thấy đấy, hôm nay tôi là đến chơi với cô ấy, không đi lên.”
Trên vẻ mặt khéo léo của Tề tổng cũng không giấu nổi khiếp sợ, có nhận thức mới đối với vị hôn thê của Diệp Thù Yến trong truyền thuyết này, vội vàng nói: “Tiểu Triệu, dẫn Diệp tổng và Đường tiểu thư đi qua.”
Ông ta còn có người khác phải nghênh đón, lập tức rời đi trước.
Diệp Thù Yến cúi đầu nhìn Đường Noãn đang mờ mịt, đưa tay ôm lấy eo cô nói: “Nếu không chúng ta đi qua bên đó!”
Đường Noãn nhìn theo chỗ anh ra hiệu, phát hiện là khe hở giữa băng ghế, không nhịn được nhìn anh, đường lớn không đi, lại chen vào khe hở, điên rồi.
Lại nghe anh thản nhiên nói: “Đi chậm một chút, để cho mọi người thấy rõ, hôm nay mọi người đều biết em là vị hôn thê của tôi, không ai dám chọc em đâu. Nhưng mà cũng có nhiều người biết rồi, có phải nên nhanh chóng kết hôn thì tốt hơn không, nếu không lỡ như truyền ra cái gì trắc trở hủy hôn, sẽ thiệt hại rất lớn đối với danh dự của tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận