Chương 240

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 240

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Kim Hoa cười đáp: “Đường Nguyệt học ngành luật trong nước, không cần ra nước ngoài du học, nhưng mà Noãn Noãn thật sự là giỏi hơn Nguyệt Nguyệt.”
Đường Nguyệt tiến lên ôm Đường Noãn, nói: “Chú Đỗ, dự án này của chú có thể để em cháu xem thử không, đừng tưởng rằng em ấy mới ra trường mà không biết gì, thật ra em ấy đã làm một dự án lớn rồi đấy.”
Giọng điệu đầy tự hào.
Nút thắt trong lòng Đường Noãn chợt nới lỏng, không khỏi tựa vào người Đường Nguyệt, Đường Nguyệt mỉm cười đưa tay xoa đầu cô. Thẩm Kim Hoa lại tiếp tục: “Đúng, ông biết khách sạn Diệp Thị chứ, Noãn Noãn của chúng tôi đã giúp bọn họ mở rộng cả một hệ thống lớn đấy, trên mạng còn phát sóng trực tiếp, mọi người đều nói là đợi khi nào hệ thống sửa xong thì sẽ đến đó xem thử. Không cần phải gọi phục vụ, cứ trực tiếp yêu cầu thì người máy sẽ làm theo những gì chúng ta cần…”
Đường Noãn nghe bà ấy cứ giới thiệu thao thao bất tuyệt như vậy thì có chút dở khóc dở cười, vừa định chen lời thì người đàn ông được Đường Nguyệt gọi là chú Đỗ kia lên tiếng: “Thật vậy sao? Vậy Noãn Noãn, Noãn Noãn phải không, góp ý cho chú với…”
Cũng không phải là ngại vào quan hệ nên mới qua loa, mà ông ấy thật sự tin tưởng cô, và sự tin tưởng này, là đến từ sự tin tưởng của mọi người nhà họ Đường đối với cô. Đường Noãn mím môi không từ chối: “Chú cứ nói xem, cháu vẫn còn trẻ, cũng không có kinh nghiệm bằng chú, chắc là nghe giáo viên giảng nhiều, có lẽ có thể đưa ra chút ý kiến cho chú.”
“Đứa trẻ này, còn khiêm tốn như thế.”
Chú Đỗ vừa cười vừa nói về dự án, Đường Noãn thở phào nhẹ nhõm, trong lòng đã có đáp án.
Thật ra những người có mối quan hệ tốt với Đường Kim Hâm không phải ai cũng có thể lập nghiệp trên nền tảng mới và thích làm đầu tư. Với cả, những người ở độ tuổi như họ chưa từng thử nghiệm kinh doanh thực tế, nên tầm nhìn quả thật vẫn còn dừng ở trong quá khứ. Đường Noãn nghe xong lời ông ấy nói liền phân tích: “Bây giờ nếu đầu tư vào internet thì rủi ro lớn, hình thức này của đối phương nhìn thì được đấy nhưng nếu đi vào thực hiện thì không nói trước được gì. Chi bằng chú đầu tư vào kho bãi, tương lai internet dù có phát triển như thế nào thì cũng không thể thiếu đến kho bãi được.”
Chú Đỗ nghe xong mắt liền sáng lên, vỗ tay một cái: “Ôi chao, quả nhiên người được đi học khác hẳn, chú đã nói không đáng tin rồi, đứa nhỏ này đã nói vậy thì đúng là vậy rồi.”

“Suýt chút nữa thì chú đã bị thằng nhóc kia dùng lời ngon tiếng ngọt lừa rồi, lát nữa chú nhất định sẽ cho cháu một cái lì xì thật lớn.”
Đường Kim Hâm xoa đầu, cười nói: “Ôi không cần khách sáo như vậy đâu, nó chỉ thuận miệng nói ra mà thôi.”
Lúc này thì lại khiêm tốn, Đường Noãn phì cười.
Những người khác thấy vậy thì cũng bàn luận sôi nổi quan điểm của mình về dự án đầu tư. Hầu như Đường Noãn đều có thể nói vào trọng tâm. Cả nhà Đường Kim Hâm cười tít mắt, Đường Phi và Đường Bôn rất phấn chấn, cảm giác giống như chính bọn họ được khen vậy.
Ánh nhìn thán phục của những người này khiến Đường Noãn cảm thấy bản thân quả thật rất giỏi.
Một ý nghĩ loé lên trong đầu cô: Có lẽ không cần nhiều tiền như vậy, có lẽ chỉ cần dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, cô cũng có thể làm nên thành tựu gì đó…

Bình luận (0)

Để lại bình luận