Chương 249

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 249

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Thù Yến nhìn cô, âu yếm nói: “Thế nào, em muốn thử không?”
Đường Noãn: . . . Quả nhiên anh đang uy hiếp cô.
Bây giờ Đường Noãn thật lòng muốn để anh quay về, đừng lo chuyện của cô nữa. Nhưng xe vừa vặn chạy đến hội sở, không biết có phải ảo giác không, Đường Noãn cảm thấy hôm nay người ở hội sở nhiều hơn một chút. Khi đến trước tiền sảnh, cô mới phát hiện đó không phải là ảo giác, những người này đều đã nghe được chuyện đó nên mới đến đây hóng hớt.
Đường Noãn khóc không thành tiếng, những người này sao lại nhiều chuyện như vậy. Thậm chí cô còn nhìn thấy Quý Vân… Cô không kiềm được mà trừng mắt một cái, Quý Vân vờ như không thấy cô, kéo Lý Thu Thu lên lầu như không có việc gì. Ánh mắt của những người khác cũng luôn liếc về phía bọn họ, như đang đợi một màn kịch vui. Mà tên Diệp Thù Yến ghét nhất những người nhiều chuyện này, anh thờ ơ dẫn cô đi đến ghế mà mình đã đặt trước.
Một thanh niên mỉm cười chào đón: “Cậu đến rồi sao. Không hổ là Diệp thiếu gia, thật đúng giờ.”
Đường Noãn sững người, đây là lần đầu tiên cô thấy có người cười nói trắng trợn với Diệp Thù Yến như vậy. Người đó mỉm cười với cô: “Đường Noãn phải không? Chào cô, tôi là Tạ Phi Triết, là bạn tốt của Diệp thiếu gia.”
Đường Noãn ngẩn ra một lát, phong cách của thanh niên này trông có vẻ lười nhác nhưng khuôn mặt lại rất tuấn tú, khi cười lên rất có sức hút. Diệp Thù Yến ôm vai Đường Noãn, chẳng buồn để ý đến anh ta, thờ ơ nói: “Không phải bạn bè gì đâu, em không cần để ý đến cậu ta.”
Giọng điệu tuy có vẻ hờ hững nhưng theo lời anh nói thì có vẻ quan hệ giữa hai người họ cũng không tệ. Đường Noãn phân tích xong, theo thói quen định gạt bỏ sự tò mò của mình thì nghe thấy Diệp Thù Yến nói: “Cậu ta là con thứ hai của nhà họ Tạ, là bạn học cấp ba của tôi.”
Đường Noãn biết nhà họ Diệp là trùm bất động sản nhưng cũng có đối thủ cạnh tranh. Nhà họ Tạ cũng từ bất động sản mà lên, trong quá trình phát triển thành công ty tập đoàn, không tránh khỏi có nhiều ngành kinh doanh bị trùng với nhau, điển hình nhất là khách sạn, khách sạn của Diệp Thị cũng kinh doanh không tệ.
Da mặt Diệp Phi Yến quả thật rất dày, bị Diệp Thù Yến bơ cũng không quan tâm, chậm chạp đi theo sau bọn họ vào trong phòng, những người khác thấy Diệp Thù Yến không ngăn cản thì cũng lén đi vào trong.

Cả nhà Đường Kim Hâm và Đường Thắng An đều đã đến, bên phía nhà họ Đường cũng tìm được vài người làm nhân chứng. Diệp Thù Yến trực tiếp ngồi xuống vị trí trung tâm, Đường Noãn ngồi bên cạnh anh, Đường Tỉnh ngồi bên còn lại.
Người đều đến đủ cả, Diệp Thù Yến cũng không dông dài mà nói với Đường Thắng An: “Mời ông đem hoá đơn ra đây.”
Lâm Nguyệt Nga trực tiếp cầm ra một xấp tài liệu: “Đầu tiên là cổ phần Đường Thị đã cho con bé ba năm trước, lợi nhuận được chia mỗi năm đều gần hai trăm vạn, tổng cộng là năm trăm sáu mươi vạn.”
“Tiếp theo là tiền đi học, đây là hoá đơn học phí của trường vào mười tám năm trước, gộp lại cũng hơn một trăm năm mươi vạn.”
“Các chi phí sinh hoạt khác thì không cần nhắc đến, chủ yếu là những trang sức, túi mà tôi đã sắm cho nó, hoá đơn và giá tiền đều ở đây, cộng lại cũng hơn một nghìn hai trăm vạn.”
Vì để mọi người có thể nhìn rõ, trang sức và túi còn được chụp thành một album.

Bình luận (0)

Để lại bình luận