Chương 253

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 253

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong đám người vang lên tiếng cười nhạo. Sắc mặt Đường Thắng An đỏ lên, Đường Kim Hâm cũng không cho ông ta cơ hội mở miệng, trực tiếp cầm lấy danh sách Đường Tinh đưa cho: “Chỗ Đường Tinh…”
Ông ấy nói tới đây, không nhịn được dừng một lát, hiển nhiên là không đành lòng, cuối cùng vội vàng lật tới trang cuối cùng: “Hai ngàn ba trăm năm mươi vạn.”

“Hắn là mấy người phải trả thêm cho chúng tôi 1540 vạn.”
Đường Kim Hâm nói: “Tôi tính đúng không? Cả nhà Đường Thắng An trăm triệu lần không ngờ tới, bọn họ không những không lấy được tiền, mà ngược lại còn nợ đối phương hơn một ngàn vạn! Tất nhiên bọn họ sẽ không chấp nhận.
Nhiều tiền như vậy, Đường Sương cũng vứt bỏ mặt mũi, vẫn mạnh giọng như cũ nói: “Trang sức và túi xách sao chỉ có hai món được? Tuy những cái đó là do Diệp thiếu gia tặng, nhưng Đường Noãn có thể đính hôn được với Diệp thiếu gia, tất cả là nhờ vào gia đình chúng tôi…”
“Tôi thấy hình như mọi người đã hiểu lầm chuyện này.”
Diệp Thù Yến ngồi đó vốn luôn không mở miệng nói chuyện, lúc này anh cúi đầu lật quyển sách của Đường Tinh mà không chịu thèm nhìn lên, giọng điệu nhàn nhạt: “Tôi đính hôn với Đường Noãn chưa bao giờ vì gia cảnh cả, nếu tôi chọn gia thế, thì nhà họ Đường của mấy người sẽ là nhà đầu tiên tôi loại trừ ra.”
Cuối cùng anh đặt album lên bàn, đặt song song với quyển của Đường Noãn, ngẩng đầu nhìn về phía ba người nhà Đường Thắng An.
Đôi mắt phượng kia vẫn lạnh lùng vô cảm như cũ, nhưng bên trong tựa hồ có mọt cơn bão tố nào đó, tất cả mọi người ai cũng có thể cảm nhận được Diệp Thù Yến đang tức giận.
“Là vì Đường Noãn, tôi mới không so đo với mấy người.”
, Diệp Thù Yến nhìn bọn họ chằm chằm: “Kể từ khi đính hôn, mấy người lấy tên tôi tham gia các hạng mục gì, lôi kéo bao nhiêu đầu tư, cần tôi phải tự mình điểm ra không?”
Sắc mặt ba người nhà họ Đường lập tức biến đổi.
Diệp Thù Yến nhìn Đường Thắng An: “Tôi nhớ rõ lần trước tôi đã nói qua với ông, Đường Noãn là vợ chưa cưới của tôi, chèn ép cô ấy tức là chèn ép tôi, bảo không có lần sau cơ mà? Xem ra trí nhớ của ông không được tốt lắm.”
Trong lòng Đường Thắng An dâng lên một tia ớn lạnh, lúc này bất chấp thể diện, vội vàng nói: “Thù, không, Diệp tổng, bọn bác không có ý đó, vốn dĩ hôm nay đến đây là vì muốn nói chuyện về cái ngày ầm ĩ đó, cháu xem, tại lần trước cháu trực tiếp ấn định thời gian và địa điểm, nên bọn bác không kịp…”
“Không kịp nên không nghe lời?”
Tạ Phi Triết cười nhạo một tiếng: “Cho nên đều do Diệp Thù Yến cả, nếu không vì cậu ta, nhà họ Đường các ông không những không cần bồi thường tiền, mà còn lừa được thêm một, hai ngàn vạn nữa, tất cả là vì Diệp Thù Yến quá lợi hại, không, còn phải thêm người nhà của Đường Noãn quá giàu có, quá cưng chiều con gái nữa, nhà các ông là vô tội nhất, đáng thương nhất, có phải hay không?”
Mọi người phụ họa chế giễu, Đường Thắng An bị chèn ép không nói ra lời. Kết quả đã rõ ràng, Diệp Thù Yến cũng không muốn lãng phí thời gian với bọn họ, giơ tay nhìn đồng hồ: “1540 vạn, cho các người ba ngày để bồi thường, việc hộ khẩu, trong vòng một tuần hãy xử lý cho tốt.”
Dứt lời nhìn về phía Đường Noãn, giọng nhu hòa lại: “Đi thôi, trở về.”
Thẩm Kim Hoa giữ chặt Đường Noãn: “Diệp tổng, cậu đi làm việc của cậu trước đi, chúng tôi muốn cùng Noãn Noãn nói chuyện một lát, chút nữa đưa con bé về sau.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận