Chương 258

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 258

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếng gõ cửa vang lên, Diệp Thù Yến phục hồi tinh thần lại, phát hiện mình đã ngây ngốc một hồi lâu, không khỏi nhíu mày, bỏ ảnh chụp và USB vào túi giấy, ném chúng vào một bên ngăn kéo. Khi quản lý cấp cao tiến vào báo cáo công việc, anh mới phát hiện, anh không xem kịp tài liệu mà đối phương đưa ra. Diệp Thù Yến xoa trán, hít một hơi sâu, chuyên tâm vào công việc, lần này anh không còn một chút phân tâm nào, đợi khi lấy lại tinh thần thì đã là buổi chiều. Trợ lý Văn ôm một chồng dày văn kiện tiến vào, nhận tiện nói về lịch trình đã sắp xếp sẵn vào ngày mai, trước khi đi còn suy nghĩ, nhắc nhở nói: “Diệp tổng, tôi xem bài đăng của Đường tiểu thư trên vòng bạn bè, hình như là chuẩn bị chúc mừng hoàn toàn tách khỏi tập đoàn Đường Lễ, anh có muốn chuẩn bị hoa tươi với quà hay không?”
Diệp Thù Yến nghe vậy, ngẩng đầu lên nhìn anh ấy một cách đăm chiêu. Trợ lý Văn bị nhìn chằm chằm đến nổi da gà: “Không, không cần sao?”
Diệp Thù Yến nhàn nhạt nói: “Vất vả cho cậu đã để tâm tới chuyện của cô ấy.”
Trợ lý Văn: . . .
Đây không phải là công việc mà anh giao cho tôi sao? Giọng điệu oán hận này của anh là thế nào vậy? Nhìn tôi lạnh lùng như vậy, là muốn tôi tiếp tục nhìn chằm chằm hay là thôi ngừng nhìn chằm chằm? Trợ lý Văn cân nhắc mãi, cuối cùng ho một tiếng nói: “Là tôi nhiều chuyện.”
Tuy nhiên khi anh ấy vừa rời đi, lại nghe Diệp Thù Yến phía sau nhàn nhạt nói: “Hôm nay tôi tan làm tương đối muộn, hoa tươi và quà tặng cậu xem mà chuẩn bị một chút.”
Trợ lý Văn: . . .
Bán mình cho tư bản thật khó khăn!

Nhưng mà nửa giờ sau, trợ lý Văn một bên xử lý công việc bị ôm về bàn làm việc – đống công việc mà đáng lẽ ra phải là công việc của Diệp Thù Yến, một bên nghe cuộc điện thoại của quản lý của hàng trang sức đang thận trọng hỏi: “Vâng, sao Diệp tổng lại đích thân tới đây vậy? Anh ấy có cực thích hay kiêng cái gì không? Bên chúng tôi sẽ chú ý hơn một chút.”
Trợ lý Văn mặt không cảm xúc nói: “Không biết, anh ta là một nhà tư bản tính khí thất thường, không cần phải quan tâm tới anh ta.”
Quản lý cửa hàng trang sức: . . .
Sau khi đám người Đường Noãn rời khỏi hội sở, họ đi ăn mừng, Đường Phi đã đặt trước một nhà hàng lẩu, hương vị vô cùng tuyệt.
Đường Kim Hân lau sạch đũa rồi đưa cho Đường Noãn: “Mấy ngày nay không có tâm trạng gì, hôm nay rốt cuộc mọi việc đã xong, chờ hộ khẩu được đổi về, chúng ta sẽ làm một bàn tiệc chính thức!”
Đường Phi lập tức gọi món: “Cua Hoàng đế!” Đường Bôn lập tức theo sát sau: “Phật nhảy tường!” Thẩm Kim Hoa gõ vào đầu Đường Phi: “Nói đến ăn, luôn là con tích cực nhất.”
Đường Nguyệt cũng giơ tay: “Nấm tùng nhung nướng than.”
Đường Kim Hâm cười ha hả nói: “Được, được.”
Lại nhìn về phía Đường Noãn: “Noãn Noãn thế nào?”
Có lẽ bị bầu không khí ảnh hưởng, Đường Noãn không khỏi buột miệng thốt lên: “Sườn chua ngọt.”
Đây là lần đầu tiên cô tham gia vào bữa tiệc náo nhiệt của họ, mắt thường cũng có thể thấy được là Đường Kim Hâm và Thẩm Kim Hoa đang rất vui vẻ, Đường Kim Hâm nói: “Đến khi ổn thỏa, ba sẽ tự mình chọn cho con miếng sườn heo tươi ngon nhất!”Khóe miệng Đường Noãn vô thức nhếch lên, cô phát hiện, bước ra một bước này cũng không phải là quá khó, mà những gì cô chứng kiến và gặp phải sau khi bước ra cũng không hoàn toàn đáng sợ như trong tưởng tượng của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận