Chương 266

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 266

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đường Noãn nhìn thấy anh, cười cực kỳ vui vẻ: “Anh Thù Yến? Sao anh lại ở chỗ này, không phải bận rộn nhiều việc sao?”
Diệp Thù Yến híp híp mắt: “Cho nên một mình em, chơi rất vui vẻ hả.”
Ánh mắt của anh rơi lên người cậu thanh niên phía tay lái: Gương mặt có vậy, dáng người có vậy, xe thể thao cũng chỉ có vậy! Có cái gì mà vui vẻ chứ?”
Không chơi, tôi đang định đỗ xe, nhưng không tìm thấy chỗ đỗ xe.”
Đường Noãn nói.
Đương nhiên Đường Noãn có chỗ đỗ xe, chỉ là cô không có xe, đã sớm quên mất vị trí ở đâu, lại thêm có chút men rượu, đầu óc có chút mơ hồ, nên cứ chỉ chỏ mơ hồ. Diệp Thù Yến cũng phát hiện ra sự khác thường của cô, cúi người xuống, quả nhiên ngửi thấy được mùi rượu nhàn nhạt, lạnh lùng nói: “Xuống xe!”
Đường Noãn nghe ra giọng của anh không tốt, không biết vì sao cũng có chút tức giận, bắt lấy cửa xe nói: “Không xuống!”

Diệp Thù Yến đang muốn trừng mắt, chỉ thấy thanh niên phía tay tái nhanh chóng xuống xe, giao chìa khóa cho Diệp Thù Yến: “Chào anh, tôi đã lái xe đến nơi, xin phép đi trước.”
Nói xong lấy từ phía sau xe ra một chiếc xe đạp gấp rồi rời đi luôn. Diệp Thù Yến: . . .
Anh cúi đầu nhìn Đường Noãn, Đường Noãn đắc ý nói: “Ba mẹ tôi tặng xe cho tôi.”
Diệp Thù Yến: . . .
Diệp Thù Yến hít sâu một hơi, ngồi vào vị trí tay lái, lái xe vào chỗ đỗ xe.
Chợt nghe thấy người phụ nữ bên cạnh vui vẻ vỗ tay nói: “Oa, anh Thù Yến tuyệt quá!”
Diệp Thù Yến nhìn đôi mắt lấp lánh của cô, cơn giận trong bụng đột nhiên tan biến.
Phiền chán vuốt ve trán, hình như sự việc lại thêm phiền phức rồi…
Diệp Thù Yến hít sâu một hơi, xuống xe chuẩn bị trở về, anh cảm thấy anh cần bình tĩnh một lúc.
Nhưng mà người nào đó không hề cho anh thời gian bình tĩnh, sau khi Đường Noãn đi theo anh xuống xe, nghĩ nghĩ cái gì đó, vòng ra phía sau xe mở cốp, lấy một đống quà ra: “Anh Thù Yến, lấy ra giúp tôi.”
Diệp Thù Yến chỉ có thể nhận mệnh bê lên giúp cô. Thang máy đi đến tầng mười, Diệp Thù Yến để một túi lớn đựng quà xuống, định lên lầu. Đường Noãn quay đầu đầy vẻ nghi ngờ nhìn anh: “Không đi vào ngồi một chút sao?”
Diệp Thù Yến thản nhiên nói: “Tôi còn có công việc phải làm, em nghỉ ngơi đi.”
Đường Noãn gật gật đầu, vẻ mặt khéo hiểu lòng người: “Ừm, công việc quan trọng hơn, anh cứ đi làm đi.”
[Lừa người! Bận rộn làm việc thì sao chưa đến sáu giờ đã về nhà rồi?]
Diệp Thù Yến: . . .
Anh xoa xoa trán, xem đi, một trong những khuyết điểm trí mạng khi dính vào chuyện tình cảm chính là: Chỉ số thông minh thật sự sẽ giảm xuống. [Rốt cuộc gần đây anh ấy bị làm sao vậy? Rõ ràng đang trốn mình, mình chọc tới anh ấy chỗ nào sao?]
[Hừ, anh ấy không để ý tới mình, mình cũng không thèm để ý đến anh ấy, về sau cũng không bao giờ để ý tới nữa! Có bản lĩnh thì từ hôn đi!]
Diệp Thù Yến thấy Đường Noãn mỉm cười, hoàn toàn nhìn không ra trong lòng cô đang tức giận như vậy, anh buộc bản thân lùi về phía thang máy, mặc kệ thế nào, bình tĩnh trước đã rồi nói sau…
[Oa, đây là quà chị cả tặng, a, nước hoa này, mùi thơm quá…]
[Đây là quà anh hai tặng, quả nhiên là anh mình, cũng rất được…]
[Oa, Đường Bôn được đấy!]
[Đây là của Quý Vân và Lý Thu Thu…]
[Tên đàn ông cặn bã Diệp Thù Yến, không có của anh ấy!]

Bình luận (0)

Để lại bình luận