Chương 267

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 267

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Thù Yến nhìn chăm chú hộp trang sức trước mặt, không khỏi giơ tay che che mắt, rõ ràng anh đã cầm theo, muốn nhân lúc gặp được ở trong thang máy, cứ thản nhiên mà đưa cho cô, quà tặng và tâm ý đã tặng rồi, về sau không nên tiếp xúc nhiều nữa. Kết quả đến khi thật sự gặp được hoàn cảnh tốt nhất, anh lại hoàn toàn quên mất. Từ khi nào mà anh lại phạm phải loại sai lầm cấp thấp như vậy?
Thôi vậy, Diệp Thù Yến bỏ tay xuống, hôm nào đưa sau cũng được, hôm nay không tặng được, anh cần có thời gian bình tĩnh lại. [Chẳng lẽ là ghét bỏ ba mẹ mình? Nói cái gì mà bận làm việc không đi, rõ ràng không hề bận rộn chút nào, nói không chừng là ghét bỏ nhà mình khó coi, hừ! Anh ghét bọn họ, tôi còn ghét anh đấy! Chờ đi, tôi sẽ từ hôn với anh!]
[Sao lần này trợ lý Văn cũng không nhắc nhở anh ấy? Uổng công mình còn đăng lên vòng bạn bè, năng lực làm việc của trợ lý Văn đáng phải phê bình!]
Diệp Thù Yến nhắm chặt mắt, anh cảm thấy cô nhóc kia đang đối nghịch với anh, đầu óc hôm nay hoạt động quá phong phú, anh mở văn kiện ra cố gắng chặn lại tin tức trong đầu, hôm nay anh chồng chất không ít việc, làm việc có thể khiến cho anh bình tĩnh lại… [Không không không, không được nhớ đến anh ấy, Diệp Thù Yến không phải người tốt, dù sao mình cũng không gả cho anh ấy, cái đầu này, phải nghe lời, không được nghĩ đến nữa.]

[Người thông minh không rơi vào bể tình, đứa ngốc mới thích anh ấy! Đúng, Đường Noãn, đứa ngốc, mày ngẫm lại xem, đưa ngốc đáng sợ biết bao… Sẽ biến thành giống như Giang Miểu vậy, a, còn giống như ở trong sách… Diệp Thù Yến: . . ..
Anh xoa xoa trán, hóa ra cô cũng…
Màn hình máy tính lại tối đen, Diệp Thù Yến nhìn hình bóng phản chiếu của mình trên màn hình ảnh, khóe miệng hơi vểnh lên cùng với ý cưới đáy mắt kia làm cho anh khó mà chịu được, hai tay che mặt.
Khuyết điểm trí mạng thứ hai khi dính vào chuyện tình cảm: Nghĩ một đằng nói một nẻo, thật sự sẽ biến thành kẻ ngốc, thật sự cực kỳ đáng sợ.
Không biết qua bao lâu, anh nghiêm mặt lại, lại mở máy tính lên một lần nữa, nếu Đường Noãn có cùng suy nghĩ với anh, vậy vừa lúc, anh cũng cần phải cố gắng. Giống như Đường Noãn nói, chẳng qua là tác dụng của hormone, trong khoảng thời gian này thời gian tiếp xúc của hai người quả thật quá nhiều, đợi một thời gian nữa lạnh nhạt đi thì tốt rồi, toàn bộ đều có thể trở về quỹ đạo… [Á!] Lại là một tiếng kêu sợ hãi.
Diệp Thù Yến coi như không nghe thấy, tiếp tục xem văn kiện, nhưng mà sau đó lại không có bất cứ động tĩnh gì. Anh không khỏi ngưng thần, yên lặng lắng nghe, vẫn không nghe thấy âm thanh gì như cũ.
Sao lại vậy? Đừng nói là xảy ra chuyện gì rồi? Có khả năng, dù sao uống rượu… Cũng có thể là ngủ thiếp đi rồi? Dù sao cô luôn luôn cẩn thận tiếc nuối sinh mệnh, nhất định không có việc gì…
Ngón tay dài của Diệp Thù Yến cuộn tròn lại, mạnh mẽ đứng lên đi xuống lầu dưới, trước khi đi vẫn không quên nhét hộp quà vào trong túi. Nghiến răng nghiến lợi nghĩ, khuyết điểm trí mạng thứ ba khi dính phải chuyện tình cảm: Lật lọng, hành vi không thể khống chế.
Đợi đến khi xuống dưới lầu, đứng ở cửa, Diệp Thù Yến nghĩ, rõ ràng anh có thể gọi điện thoại, nhưng mà điện thoại cũng không mang… Anh nhìn chằm chằm khóa mật mã trước mặt, có cảm giác bình nứt không sợ vỡ, thôi vậy, đến cũng đã đến rồi, dù sao chính anh cũng đang rơi vào giai đoạn giả vờ ngốc…

Bình luận (0)

Để lại bình luận