Chương 268

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 268

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trực tiếp nhập mật mã vào cửa, cả căn phòng im ắng, không mở đèn, cũng không có bất cứ động tĩnh gì. Anh nhíu mày vội vàng đi đến phía phòng ngủ, đẩy cửa ra chỉ thấy Đường Noãn nằm trên giường vẫn không nhúc nhích.
Trong lòng Diệp Thù Yến căng thẳng, bước lên phía trước: “Đường Noãn!”
Đường Noãn bị làm cho giật mình tỉnh lại, mở mắt ra nhìn người tới, kinh ngạc đứng dậy: “Anh Thù Yến, sao anh… A!”
Hoá ra chân giường của cô chất đầy hộp quà, Diệp Thù Yến sốt ruột xem cô thế nào nên không chú ý, dưới chân không biết đã giẫm phải cái gì, trượt một cái ngã về phía cô. Đường Noãn vừa mới ngồi dậy cứ như vậy lại bị đè xuống một lần nữa, sau đó ngẩng đầu sững sờ nhìn người đàn ông chống trên người cô.
Trong bóng tối mờ mịt bốn mắt nhìn nhau, ánh đèn mỏng manh ngoài cửa sổ chiếu lên đôi mắt của anh, giống như đầy sao trời, ánh mắt Đường Noãn giống như bị dính chặt vào, hoàn toàn không thể rời khỏi. Căn phòng bỗng nhiên sáng lên, gốc cây to lớn, bờ cỏ tươi mát, có chim bay lượn và bươm bướm nhảy múa… Bên tai vang lên tiếng dòng suối róc rách cùng tiếng chim hót líu ríu, trong nháy mắt Diệp Thù Yến cảm thấy bản thân anh giống như đang đặt mình vào trong rừng sâu, mà cô gái ở dưới thân là tinh linh chui từ trong rừng ra…
Cổ họng hơi ngứa, anh không nhúc nhích, chỉ nhìn chằm chằm mặt Đường Noãn, nhẹ giọng hỏi: “Em không sao chứ? Đây là cái gì?”
“Không có việc gì, chỉ là có hơi khó chịu…” Đường Noãn liếm liếm môi theo bản năng, lẩm bẩm nói: “Là quà Đường Bôn tặng cho tôi…”
Giống như muốn trốn tránh gì đó, cô ngửa đầu nhìn về phía đầu giường, ý bảo Diệp Thù Yến nhìn qua đó.
Cuối cùng ánh mắt Diệp Thù Yến cũng rời khỏi mặt cô, chú ý tới đầu giường có đặt một chiếc đèn ảo ảnh, cảnh tượng như trong mộng kia chính là từ chỗ nó bắn ra.

Đường Noãn bỗng khẽ “A” một tiếng, Diệp Thù Yến cúi đầu, tiếng anh vừa mới nghe thấy giống hệt tiếng hô anh nghe thấy ở trên lầu. “Làm sao vậy?”
Đường Noãn đau đớn nghiêng nghiêng đầu: “Bị cộm, vừa rồi bị cộm một cái.”
Diệp Thù Yến nhìn cô bởi vì quay đầu mà cần cổ nhỏ kéo dài ra, đôi mắt thâm sâu đột nhiên sầm xuống, nếu cắn ở trong miệng…
Đường Noãn giống như đã nhận ra nguy hiểm, vội vàng giơ tay đẩy đẩy cánh tay anh để bên người cô ra, Diệp Thù Yến khôi phục lại tinh thần, âm thầm thở hắt ra, xoay người ngồi xuống bên cạnh cô, sau đó đưa tay ra sau gáy cô, hơi hơi dùng lực đỡ người ngồi dậy.
Mới phát hiện cô nói bị cộm chính là kẹp tóc sau ót, hôm nay cô không thả tóc, mà dùng một cái kẹp tóc hình chữ u, phía dưới có cài hai cái kẹp ngọc trai. Nằm thắng xuống đương nhiên sẽ bị đè phải, chắc là vừa rồi vì thưởng thức cảnh đẹp của ngọn đèn nên trực tiếp nằm xuống rồi bị cộm, cô lại không có việc gì, nghiêng người tiếp tục ngủ, kết quả làm hại anh lo tăng, còn khiến anh đi xuống xem sao… Diệp Thù Yến giơ tay tháo kẹp tóc ra.
Đường Noãn sửng sốt, Diệp Thù Yến thản nhiên nói: “Đừng nhúc nhích.”
Đường Noãn ngoan ngoãn không nhúc nhích nữa, nhờ ngày đó đi dạo cửa hàng đá quý, Diệp Thù Yến cũng biết cách dùng của mấy vật trang sức này, rất nhanh đã tháo hai cái kẹp tóc xuống. Đường Noãn quay đầu, nói khẽ: “Cảm…”
Nhưng mà chữ cảm của cô còn chưa nói xong, đã cảm thấy da đầu thả lỏng, hoá ra Diệp Thù Yến đã rút cả trâm cài đầu của cô xuống. Mấy sợi tóc bị cuốn lại đã được thả ra, Đường Noãn giật giật đầu theo bản năng, mấy sợi tóc còn cuộn tròn cũng buông thõng xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận