Chương 278

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 278

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tạ Phi Triết vẫn lải nhải: “Diệp Thù Yến, lòng dạ cậu cũng quá đen tối rồi, vợ chưa cưới mà cũng chèn ép, không trách Diệp Thị mấy cậu có tiền như vậy, đều là bánh bao từ máu người…”
Đường Noãn không có ở đây, Diệp Thù Yến hoàn toàn thờ ơ đối với lời hồ ngôn loạn ngữ của anh ta, trực tiếp nhét anh ta vào trong thang máy: “Giỏi lắm, cậu có thể đi rồi, ba cậu ở dưới lầu chờ cậu đấy.”
“Ách, cậu lừa người à, ba tôi để tôi ở đây học tập cho tốt, sao có thể chờ tôi được.”
Tạ Phi Triết đang định đi ra, Diệp Thù Yến đã nheo mắt lại: “Cậu muốn tôi mời bảo vệ không?”
Tạ Phi Triết đầu hàng: “Được được được, tôi đi tôi đi.”
Xác định anh ta đã đi xuống lầu xong, trợ lý Văn đã gọi điện thoại giục mở hội nghị tiếp theo, lúc này Diệp Thù Yến mới trở lại phòng làm việc. Đợi đến khi kết thúc thì đã là buổi chiều, trợ lý sinh hoạt xách bữa trưa vào trong, còn cho trợ lý Văn một phần.
Diệp Thù Yến nhìn bọn họ bày món ăn, như lơ đãng hỏi: “Hội nghị đánh giá hệ thống Noãn Dương kết thúc chưa?”
“Vẫn chưa.”
Trợ lý Văn đáp: “Ít nhất cũng phải ba bốn ngày.”
“Ừ, chiêu đãi người của đoàn đội cho tốt, sau này sẽ là đồng nghiệp đấy.”
Trợ lý Văn gật đầu, trong lòng không nhịn được khinh bỉ, muốn biết tiểu thư Đường ăn cơm chưa, đang làm gì thì gọi điện là được rồi? Ở đây vòng vo gì chứ? Chồng chưa cưới gọi điện cho vợ chưa cưới, thấy mấy mặt đến thế sao? Diệp Thù Yến: . . . Cố ý lảng tránh ngược lại càng lộ vẻ để ý.
Trợ lý Văn nhận thấy tầm mắt đối diện, nội tâm không hề gợn sóng, thường xuyên đối mặt với ánh nhìn chăm chú của ông chủ hỉ nộ vô thường, anh ấy đã miễn dịch, trợ lý Văn đón ánh mắt anh, hỏi: “Sao vậy?”
Diệp Thù Yến nói: “Không có gì, cậu nói đúng.”
Trợ lý Văn mờ mịt, anh ấy nói gì cơ?
Diệp Thù Yến cũng lấy điện thoại của mình ra, trước khi gọi điện, anh hơi suy nghĩ, mở vòng bạn bè của Đường Noãn ra trước.

Từ sau hôm trợ lý Văn nhắc nhở, trước đây anh thỉnh thoảng mới lướt Weibo, giờ cũng chăm lướt vòng bạn bè hơn, để phòng ngừa xuất hiện chuyện gì anh không biết. Kết quả vừa mở ra đã thấy hình ảnh Đường Noãn mới vừa đăng tải nửa phút trước: Trong ánh nắng giữa trưa, cô và mấy người đoàn đội Noãn Dương vây quanh bàn ăn cười tươi, nhưng người kế sát bên cạnh cô, không phải là người anh mới tự mình đuổi đi sao? !
Diệp Thù Yến hít sâu một hơi, tự nói với mình, Tạ Phi Triết tên này đến đây là để trả thù anh, trong lòng anh ta chứa cô gái khác, nhiều năm si tâm không hối hận, chắc chắn sẽ không động tâm tư gì với Đường Noãn…
Làm sao không có khả năng chứ? !
Dù cô nhóc đó rất phiền phức, nhưng thực sự vừa đẹp còn vừa thông minh, nói chuyện cũng dí dỏm hài hước, nhìn sự việc cũng rất thông suốt, chỉ cần là người biết suy nghĩ, rất hiếm ai không thích cô.
À, đúng rồi, không biết tên khích bác ly gián vừa rồi sẽ nói gì với Đường Noãn.
Diệp Thù Yến đột nhiên đứng lên, khiến trợ lý Văn sợ hết hồn: “Diệp tổng?”
Diệp Thù Yến nói: “Không có gì, cậu ăn trước đi.”
Dứt lời anh vội vã ra khỏi phòng làm việc.
Đến nhà ăn lầu hai, Diệp Thù Yến gần như liếc mắt đã thấy được nhóm Đường Noãn, không có anh ta, bây giờ đã hơn một giờ, các nhân viên chính thức của Diệp thị đều ăn xong và sắp trở vào làm, cũng chỉ có bàn bọn họ không cần làm việc đúng giờ, vẫn thoải mái nhàn nhã vui vẻ nói chuyện, trên bàn cũng không bày thức ăn mà là đồ ăn vặt và trà sữa. Tạ Phi Triết nói gì đó với Đường Noãn, Đường Noãn cười hết sức vui vẻ. Đại khái vì anh đứng ở cửa lâu quá, nhân viên làm việc bên gian hàng tiện lợi mới hỏi: “Diệp tổng, anh có cần gì không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận