Chương 281

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 281

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Thù Yến mặt vô cảm đi tới trước mặt cô, giơ tay kéo một bên cổ áo lên.
Đường Noãn: . . .
“Xấu muốn chết.”
Cô vừa nói vừa kéo cổ áo xuống. Diệp Thù Yến lại kéo lên, còn đè lại không cho phép cô kéo xuống: “Tôi cho rằng cho chồng chưa cưới cảm giác an toàn cũng là nghĩa vụ đúng đắn của vợ chưa cưới.”
Đường Noãn không biết vì sao anh bỗng nhiên nổi hứng phản nghịch, cô gạt bỏ tay anh rồi kéo cổ áo xuống, vì dùng sức tương đối lớn, toàn bộ đầu vai đều lộ ra ngoài, cô hơi sửng sốt, nhưng vì khí thế, Đường Noãn vẫn nhìn Diệp Thù Yến khiêu khích: “Vậy anh nói từ hôn đi!”
[Buồn cười, dù lúc này anh ấy kéo lên, sao anh ấy biết được lúc ra khỏi cái cửa này mình có kéo xuống không chứ? Ngây thơ!]
Đôi mắt Diệp Thù Yến tối sầm lại: “Nếu như vậy…”
Đường Noãn ngẩng đầu: “Làm sao?”
Diệp Thù Yến nắm bả vai cô, chợt ép cô lên phía tường đằng sau, cúi đầu xuống. Đường Noãn hơi mê mang, bất tri bất giác cảm nhận được sức nóng, hơi thở ấm ướt từ trên bả vai và xương quai xanh truyền đến: “Ưm~”
Không biết là vì ngạc nhiên hay là vì những thứ khác, tiếng này mang theo chút run rẩy mềm mại, người đàn ông đang chôn giữa cổ cô hơi ngừng lại, Đường Noãn cảm thấy bả vai đau xót thì cả giận: “Anh là chó hả?”
Diệp Thù Yến cũng không phản bác lại, buông cô ra, hài lòng nhìn dấu vết: “Em muốn mặc thế nào thì mặc.”
Đường Noãn: . . .
Cuối cùng cô kéo cổ áo cho thật kín đáo rồi hùng hùng hổ hổ chạy ra ngoài.
Diệp Thù Yến nhìn bóng lưng cô, rũ mắt rơi vào trầm tư… Diệp Thù Yến ngồi trước bàn làm việc nửa này, nhấc tay gõ vào trình duyệt: “Làm thế nào để buông bỏ tình cảm với một người.”
Bên dưới trả lời tùm lum, đa số những câu trả lời trên đó đều giống lời anh nói: “Mặc cho thời gian, thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương.”
Diệp Thù Yến nghiêm túc xem hết chuỗi kết quả đó.
Đúng vậy, vào lúc anh ép Đường Noãn vào tường cũng là lúc anh ý thức được, dựa vào ý chí căn bản không đánh lại hormone của bản thân, ít nhất anh biết hai người sống cùng trong một toà nhà, trái tim của anh lúc nào cũng bị cô thu hút khó lòng kháng cự. Như thế không được, anh cần một khoảng thời gian và không gian riêng để yên tĩnh. Chờ trợ lý Văn bước vào báo cáo công việc, Diệp Thù Yến bỗng nhiên nói: “Sắp xếp giúp tôi một chuyến công tác.”
Trợ lý Văn ngơ ra, không lẽ nghỉ ngơi ở nhà vẫn cần phải đi công tác? Đây lại là kiểu gì nữa đây?
Cũng may sự chuyên nghiệp từ nghiệp vụ tôi luyện anh ấy không hỏi gì, chỉ nói: “Khoảng bao lâu?”
Diệp Thù Yến nhớ lại thời gian giao nhận của hệ thống Noãn Dương: “Bốn, không, năm ngày.”
Thêm một ngày để chắc ăn thêm một tí. Trợ lý Văn nhìn thời gian biểu: “Cuộc hợp tác đàm phán chủ đề công viên vốn sẽ diễn ra vào một tuần sau, có thể mở cuộc họp sớm hơn.”
Diệp Thù Yến gật đầu: “Được.”

Trợ lý Diệp hỏi: “Khi nào thì xuất phát? Bên này của anh còn rất nhiều việc chưa xử lý xong.”
Diệp Thù Yến nhìn mail trong máy tính: “Hôm nay tôi sẽ ở lại tăng ca xử Lý, vé máy bay đặt vào sáng sớm mai, lần này đi tôi dẫn theo trợ lý Lưu. Những vấn đề khác cậu xem rồi xử lý, không giải quyết được thì họp video.”
Gấp đến độ này, hệt như có gì đó đuổi theo vậy, trợ lý Văn có hơi không yên tâm nhìn anh, muốn nói lại thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận