Chương 289

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 289

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đường Noãn không thể không cảm thán Diệp Thù Yến làm việc chu đáo chặt chẽ, xem đi, ngay cả thời gian chia tay cũng tính thỏa đáng rồi, đảm bảo vừa từ hôn xong mọi thứ cũng kết thúc dứt khoát lưu loát, không uổng là người có thể cho vợ chưa cưới cảm giác an toàn.
Ừ, là vợ chưa cưới, chứ không phải là Đường Noãn cô.
Giờ cô đổi thời gian thành chạng vạng, nếu người ta đã sốt ruột, cô cũng không nên kéo dài nữa.
Trước khi tập đoàn Diệp thị tan tầm, Đường Noãn và Đường Nguyệt đi vào trong cao ốc Diệp thị, vừa mới ngồi vào bàn họp với bộ phận pháp vụ thì cửa phòng họp đã bị đẩy ra. Đường Noãn quay đầu lại, nhìn thấy người tới thì sửng sốt, hiển nhiên đối phương mới xuống máy bay tới đây, bộ dáng phong trần mệt mỏi, gấp vậy sao? Một phút cũng không chờ được? Đường Nguyệt không để ý, chỉ dùng một tay đặt trên hợp đồng, thấp giọng nói: “Ý gì đây? Hợp đồng thu mua?”
Cô ấy vừa nói vừa âm u nhìn Diệp Thù Yến. Diệp Thù Yến hơi dừng lại, hỏng rồi, mấy ngày nay chỉ lo rối rắm, đã quên mất vụ này.
Ánh mắt Đường Nguyệt tràn ngập vẻ xét nét, đáy mắt Đường Noãn cũng nhàn nhạt, ánh mắt Diệp Thù Yến rơi vào trên người trợ lý Văn, trầm giọng nói: “Chuyện gì xảy ra? Tôi nói hợp đồng thu mua hồi nào? Đổi thành hợp đồng tài trợ vốn ngay đi!”Trợ lý Văn khiếp sợ trừng to mắt: . . . Đường Nguyệt nhìn chằm chằm trợ lý Văn: “Trợ lý Văn có ý kiến gì với em gái tôi sao?”
Trợ lý Văn:…
Nguyền rủa nhà tư bản không lấy được vợ! Lúc Diệp Thù Yến nói ra những lời này, không chỉ có trợ lý Văn ngây người, mà ngay cả Đường Noãn cũng trừng to hai mắt. Cô tuyệt đối không ngờ Diệp Thù Yến vậy mà lại ném nồi cho trợ lý Văn. Cô thừa nhận cô cố ý không nói cụ thể chuyện hợp đồng cho Đường Nguyệt biết, thứ nhất là không biết giải thích như thế nào, định để mình Diệp Thù Yến đau đầu, thứ hai, chẳng lẽ trước khi từ hôn còn không cho cô xả giận hay sao?
Chỉ là không ngờ Diệp Thù Yến lại thay đổi ngay lập tức, anh đây là có ý gì? Sợ rồi? Không phải, vì sao anh phải sợ chứ? Không đúng, Diệp Thù Yến mà biết sợ ư! Đây quả thực là nói đùa. Chẳng lẽ là bởi vì làm ra chuyện rất có lỗi với cô, sửa hợp đồng để bồi thường?
Ừm, có khả năng, từ trên ý nghĩa nào đó mà nói, anh bây giờ vẫn là chồng chưa cưới của cô, mà đã giấu cô đi xem mắt, thật sự là có lỗi với cô. Diệp Thù Yến nghe được tiếng lòng của cô, nhíu mày, bồi thường, xem mắt cái gì? Vớ va vớ vẩn, đến cùng đã xảy ra chuyện gì mà khiến cô vội vã đến ký hợp đồng như vậy? Anh nâng tay nhìn xuống mặt đồng hồ: “Bây giờ đã là thời gian tan tầm, hợp đồng cũng không phải một chốc một lát là có thể nói rõ ràng được.”
“Trợ lý Văn vừa vặn có thể sửa sang lại hợp đồng, nếu luật sư Đường không yên lòng thì có thể nói chuyện với cậu ta.”
Cuối cùng ánh mắt rơi xuống người Đường Noãn, giọng điệu bất giác dịu dàng: “Đường Noãn, em đi theo anh.”

Đường Noãn biết phải nói chính sự, âm thầm hít vào một hơi, chào hỏi với Đường Nguyệt rồi đi theo Diệp Thù Yến ra ngoài. Trước khi Diệp Thù Yến đóng cửa, ánh mắt anh nhìn trợ lý Văn còn đang khiếp sợ hiếm khi chột dạ, thừa dịp Đường Noãn và Đường Nguyệt không chú ý, nhanh chóng làm một cái khẩu hình.
Trợ lý Văn lại khiếp sợ, ông chủ của anh ấy lại làm ra loại động tác nhỏ này, sau khi nhận ra ông chủ của anh ấy đang nói cái gì, tinh thần anh ấy nhất thời rung lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận