Chương 301

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 301

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đúng vậy.”
Quý Vân nói: “Chẳng lẽ các đạo diễn không thích quay một bộ phim hay sao? Loại việc ít tiền nhiều này, hoàn toàn là lý tưởng của các nhà đạo diễn, còn sung sướng hơn so với làm ông chủ mỏ than thời kỳ trước.”
Đường Noãn cũng uống một ngụm rượu, sửa lại: “Chúng ta không có nhiều tiền.”
Quý Vân nghẹn họng: “Đó không phải là vì còn chưa bắt đầu chuẩn bị sao?”
Cô ấy lại nịnh nọt cười nói: “Ai nha, có lớn phú bà là cậu ở đây, sao chúng ta có thể thiếu tiền được?”
Đường Noãn từ chối cho ý kiến: “Không phải cậu còn muốn chỉ định nam chính sao?”
Cái này cũng không ít tiền đâu. Quý Vân: …
“Kỹ năng diễn xuất của anh Tiêu nhà tớ rất tốt! Anh ấy chỉ là vì đắc tội với cao tầng mà bị đóng băng mà thôi. Tớ đã điều tra qua rồi, hợp đồng bên đó sắp hết hạn, chỉ cần chúng ta quay phim ổn thỏa, anh ấy có thể trở về đỉnh cao, phim của chúng ta cũng có thể một bước bay lên trời, cái này gọi là hợp tác đôi bên cùng có lợi!”

Đường Noãn miễn cưỡng tổng kết thay cô ấy: “Tóm lại là phải đầu tư nhiều tiền.”
Quý Vân mặt dày đáp: “Ư, có sáu mươi, bảy mươi triệu là được.”
Đường Noãn liếc mắt còn chưa kịp lên tiếng, phía sau đã truyền đến một giọng nói kỳ quái: “Ôi, được làm bà Diệp có khác, khẩu khí này lớn quá.”
Ba người quay đầu lại, thấy có mấy người trai gái đứng ở phía sau, một cô gái đi đầu không cao lắm, dáng người hơi mập, nhìn đám người Đường Noãn, ngoài cười nhưng trong không cười: “Tôi bảo là ai mà trông giông giống, hóa ra đúng là cô thật, tôi nói này Đường Noãn, hôm nay cô bay lên đầu cành thành phượng hoàng, đáng ra không nên ở đây với chúng tôi đâu nhỉ, cái này gọi là hạ mình, thiệt thòi cho cô quá rồi.”
Quý Vân cũng bắt chước âm điệu của cô ta nói: “Ơ, tôi còn tưởng là ai, đây không phải là nhị sư huynh trong ngoài không phải người sao?”
Chu Nhàn Lệ sắc mặt tối sầm lại.
Đường Noãn bật cười, Chu Nhàn Lệ này là bạn học cấp ba của các cô, tính cách là hóng drama không chê chuyện lớn, đặc biệt thích châm ngòi ly gián thị phi, bởi vì lật xe vài lần, nên bị người ta tặng cho biệt hiệu Trư Bát Giới – – Trư Bát Giới soi gương, trong ngoài không phải người.
Sau đó cô ta khóc lóc ỉ ôi vài lần, mọi người mới đổi xưng hô cho văn nhã hơn chút xíu, đổi thành nhị sư huynh.
Đường Noãn không muốn dây dưa với loại người vô nghĩa này, đứng lên cười nói: “Chủ yếu là do thịnh tình của Tạ nhị thiếu khó từ chối, tôi cũng chỉ đành tới đây thôi.”
Cô bước một bước về phía trước, từ trên cao nhìn xuống cô ta: “Mặc cho tôi bay lên đầu cành nào, thì cô vẫn vững vàng đứng lì trên đầu cành của mình, đáng khâm phục thật đó.”
Cô nhìn Quý Vân một cái, Quý Vân lập tức ngầm hiểu tiến lên đỡ lấy cô, khoa trương nói: “Ôi, cậu cẩn thận chứ.”
Đường Noãn rụt rè cười với Chu Nhàn Lệ, bộ dáng như chủ nhân nói: “Các cô cũng đừng quá câu nệ, chơi tự nhiên đi. Tôi đi trước. Bye bye.”
Nói xong, cô vịn Quý Vân, gọi Lý Thu Thu vào phòng riêng trên lầu hai. Nhìn thấy bóng lưng của bọn họ, Chu Nhàn Lệ tức giận giậm chân: “Nhìn bộ mặt đắc chí của cô ta kìa!”
Bên cạnh cũng có người tức giận bất bình: “Các cô nói coi tại sao Diệp lớn thiếu lại coi trọng cô ta chứ? Thời trung học cô ta phải dựa vào mấy người theo đuổi để mượn thế bắt nạt người khác, lúc đó cô ta còn chưa thành bà Diệp đâu, mà ánh mắt đã đặt trên đỉnh đầu rồi, nếu sau này thành bà Diệp thật thì còn đến nhường nào nữa?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận