Chương 302

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 302

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Lại nói tiếp tâm cơ của cô ta thật đúng là khiến cho người ta không thể không bội phục, trước kia còn nói Diệp lớn thiếu không thèm để ý cô ta, từ sau chuyện của Giang Miểu, cái nhìn của Diệp lớn thiếu đối với cô ta cũng đã khác xưa rồi, nghe nói lúc trước nhà họ Đường tới gây khó dễ cho cô ta, anh ấy còn tự mình đứng ra làm chỗ dựa cho cô ta.”
“Hình như trước mặt Diệp lớn thiếu, hình tượng của cô ta là một đóa tiểu bạch hoa?”
Chu Nhàn Lệ nhìn khung chat trong điện thoại cười lạnh một tiếng: “Mặc kệ cô ta là tiểu bạch hoa hay là trà xanh, tôi muốn xem xem cô ta còn có thể tiếp tục giả vờ đến bao giờ?”
Người bên cạnh nghi hoặc: “Cô xác định đây là Diệp lớn thiếu sao? Mấu chốt là, cho dù tài khoản này thật sự là của Diệp lớn thiếu thì anh ấy cũng không có khả năng xem kiểu nhóm như này chứ?”
Chu Nhàn Lệ tự tin nói: “Tin tức đáng tin cậy, đúng là Diệp lớn thiếu. Về phần anh ấy có xem tin nhắn hay không, anh ấy là người đàn ông một ngày kiếm được mấy vạn, nếu không xem tin nhắn để nắm bắt thông tin thì làm cái gì?”
Có người suy đoán: “Cho nên rất có thể là anh ấy đã phát hiện bộ mặt thật của Đường Noãn, nên mới ẩn núp trong nhóm âm thầm điều tra?”
Lời nói này được mọi người nhất trí tán thành, bọn họ nhìn nhau âm thầm chờ đợi một màn hay.

Chu Nhàn Lệ đột nhiên nhìn thấy thứ gì đó: “Đó! Kia không phải là Tiêu Thiên Diệp sao?”
“Có phải là Tiêu Thiên Diệp từng đuổi theo Đường Noãn không? À, bên cạnh cậu ta còn có rất nhiều người, nhân tiện có thể tổ chức họp lớp.”
Mấy người thò đầu ra xác nhận mục tiêu, Chu Nhàn Lệ đột nhiên nở nụ cười: “Đi, chúng ta đi xem một chút.”
Trong phòng riêng, Quý Vân vẫn cười không ngớt: “Ha ha, cậu không thấy biểu cảm của Chu Nhàn Lệ đâu, phỏng chừng cô ta tức muốn chết rồi.”
“Tớ nói nhé, nhiều năm vậy rồi mà sao cô ta vẫn vậy, có người ghét có người cười có người không, người khác làm gì thì có liên quan gì tới cô ta?”
Lý Thu Thu tựa vào sô pha uống một ngụm rượu: “Vậy nên nhà cô ta mới không cho cô ta vào công ty đắc tội với người khác, thành ra cô ta chỉ đành đi theo đám ruồi bọ tới khắp nơi để giành tí cảm giác tồn tại.”
Đường Noãn bưng chén rượu gác chân lên bàn trà, một bộ dáng như lớn gia: “Không bị người khác đố kị mới là tầm thường, ai bảo lúc trước tớ ưu tú như vậy chứ?”
Quý Vân cười rộ lên: “Đúng vậy, rõ ràng là bá chủ, lại còn có thành tích tốt nhất.”
Nói trắng ra là đám người kia là đang ghen tị, gia thế của Đường Noãn trong đám người đó là kém cỏi nhất, tiền tiêu vặt lại càng ít đến đáng thương, hết lần này tới lần khác cô lại xinh đẹp thông minh, còn biết đánh nhau trốn học, các học bá có khí chất trong trường đều bị cô bá chiếm, ở tuổi trung học phổ thông quả thật cô có mị lực đặc biệt, nam sinh theo đuổi cô cực kỳ nhiều.
“Nói đến đây, tớ thấy hình như Tiêu Thiên Diệp cũng tới rồi.”
Quý Vân nói: “Tớ nhớ năm đó cậu ta mặt dày không biết xấu hổ đuổi theo cậu, mấu chốt là mọi người đều cảm thấy cậu ta si tình, cậu không chấp nhận hắn, mọi người liền cho rằng cậu không biết tốt xấu. Cuối cùng sao cậu lại giải quyết được cậu ta vậy?”
Đường Noãn nhớ lại chuyện cũ, ha hả một tiếng: “Đối với cao da chó…”
Cô còn chưa nói xong, cửa phòng đã bị đẩy ra: “Nhìn xem, tôi không lừa các cậu chứ, bà Diệp tương lai đang ở đây này.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận