Chương 307

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 307

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Kinh diễm chính là vũ khí hữu dụng nhất làm cho người ta nhất kiến chung tình và bảo trì cảm giác mới mẻ của tình yêu.”
Diệp Thù Yến không khỏi suy tư, nhất thời cảm thấy anh ta đang lừa dối anh, nhưng lại cảm thấy tựa hồ có chút đạo lý, ngay khi anh chần chờ, Tạ Phi Triết đã nhanh tay lẹ mắt đeo hai cái nhẫn vào ngón tay anh.
Diệp Thù Yến đưa tay nhìn xuống, chiếc nhẫn màu bạc, hoa văn kỳ lạ, nhưng cũng không quá khoa trương, vì vậy không từ chối. Tạ Phi Triết vừa cười vừa tháo một sợi dây chuyền răng sói từ trên cổ xuống. Có lẽ bởi vì không phải là dây xích chó, Diệp Thù Yến do dự một chút rồi cúi đầu đeo vào. Tạ Phi Triết lại giúp anh xắn tay áo lên hai vòng, lộ ra cánh tay rắn chắc hữu lực, cuối cùng nhìn lên nhìn xuống, hưng phấn huýt sáo về phía anh: “Hoàn mỹ.”
Diệp Thù Yến không nhúc nhích, chỉ lạnh lùng quay đầu nhìn về phía người giơ điện thoại di động cách đó không xa. Đối phương bị dọa rút tay về, nhưng tấm ảnh cuối cùng vẫn ngoan cường gửi đi. Trong nhóm tiếp tục nổ nồi: [Cuối cùng tôi cũng biết tại sao tôi vừa nhìn đã không nhận ra Diệp lớn thiếu, có bao giờ anh ấy ăn mặc… trẻ trung thanh xuân như vậy đâu!]
[Cũng không khoa trương như vậy chứ, chỉ là kiểu áo sơ mi rộng hơn một chút, còn có thêu hoa thôi mà?]
[Nhưng… loại phong cách lạnh lùng và hoang dã này đẹp trai quá! Trời… Tôi thế mà lại nghĩ ra mấy ý nghĩ lớn nghịch bất đạo…]
Tạ Phi Triết quả thực không lừa Diệp Thù Yến, tạo hình lần này của anh rất thành công. Chờ đến khi Đường Noãn bưng khuôn mặt lãnh đạm từ trong phòng đi ra, ánh mắt dừng ở trên người Diệp Thù Yến hiện rõ vẻ sửng sốt, trong mắt hiện lên tia kinh diễm.
Diệp Thù Yến thầm thở phào nhẹ nhõm, không khỏi nhếch khóe môi, vẫy vẫy tay với cô. Đường Noãn chậm rãi đi tới, mọi người phía sau cũng nối đuôi nhau đi ra ngoài. Tuy bọn họ cũng tò mò không biết sau khi Diệp Thù Yến thay đổi phong cách như vậy thì Đường Noãn sẽ tỏ vẻ như thế nào, nhưng bọn họ cũng không dám dừng lại, chỉ gật gật đầu với Diệp Thù Yến xem như chào hỏi rồi nhanh chóng rời đi. Mà Diệp Thù Yến cũng không chia ánh mắt cho bất kỳ ai khác, anh chỉ chăm chú nhìn Đường Noãn cho đến khi Tiêu Thiên Diệp bước ra.
Người thanh niên tự tin thái quá này lúc này rất thức thời, vô cùng khiêm tốn trà trộn vào trong đám người, muốn lặng lẽ lẻn đi, có thể thấy rõ anh ta đang lợi dụng Đường Noãn, đặc biệt là khi…

Nghĩ đến những gì anh ta nói, Đường Noãn đột nhiên tức giận, giơ chân đá vào người anh ta: “Tiêu Thiên Diệp, qua đây, nói lại lời vừa rồi xem!” Ai cũng không ngờ Đường Noãn lại đột nhiên phát hỏa lớn như vậy, tất cả đều sửng sốt, Tiêu Thiên Diệp lại bị đạp vào cánh tay, anh ta tựa vào tường, theo bản năng ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt lạnh như băng của Diệp Thù Yến. Môi giật giật, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, là tôi không biết lựa lời để nói.”
Nói xong nhanh chóng rời đi.
Đường Noãn nhìn anh ta chạy đi thì tức giận không thôi, [Tình địch của Diệp Thù Yến? Mẹ nó, thứ chó má như anh ta cũng xứng?]
Diệp Thù Yến nhìn cô tức giận như cá nóc, trong lòng còn chưa kịp nổi giận thì đã tràn ngập sung sướng. Anh không ngờ rằng cô sẽ vì anh mà tức giận như vậy, cơn tức giận dâng trào của cô không phải vì bản thân cô mà là vì đối phương đã vũ nhục anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận