Chương 308

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 308

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Được rồi”, Diệp Thù Yến nhẹ nhàng vuốt lưng cô, ôn nhu nói: “Đừng để trong lòng.”
Bàn tay to trên lưng và giọng nói dịu dàng không hiểu sao khiến Đường Noãn cảm thấy vô cùng ấm ức. Diệp Thù Yến nhìn cái miệng đang chu ra của cô, bộ dạng như muốn khóc, không kìm được mà ôm cô vào lòng, dịu dàng an ủi: “Được rồi, được rồi, đừng tức giận, ngoan.”
Đường Noãn nắm lấy quần áo anh, vùi đầu vào ngực anh không nói nên lời.
Mọi người vây xem nhìn một màn này, liền cảm thấy rất thái quá. Quay đầu nhìn Tiêu Thiên Diệp chạy trối chết, lại nhìn Chu Nhàn Lệ còn chưa đứng dậy trong phòng, nhất thời không biết vừa rồi rốt cuộc là ai bị ủy khuất.
Cuối cùng Chu Nhàn Lệ cũng được hai tên chó săn đỡ ra khỏi cửa, eo và lưng của cô ta đều rất đau, trên váy toàn là rượu, chật vật đến cùng cực, lòng tràn đầy mong mỏi muốn Diệp Thù Yến thu thập Đường Noãn, kết quả nhìn thấy tình hình này, thiếu chút nữa tức đến nội thương.”
Vì sao chứ?”
Trong lòng cảm thấy rất bất công, cô ta không khỏi hỏi: “Diệp thiếu gia, anh không thấy cô ta đánh người sao?”
Diệp Thù Yến dùng một tay vỗ nhẹ đầu Đường Noãn, thản nhiên nói: “Tôi không thấy.”
Anh lại nhìn cô ta từ trên xuống dưới: “Tại sao chỉ có cô là người bị đánh trong buổi họp lớp?”
Quý Vân và Lý Thu Thu quay lưng lại, không nhịn được cười, bả vai run rẩy. Họp lớp cái quỷ gì, bị đánh cái quỷ gì, mẹ nó, ha ha ha.
Cũng đúng, vì sao nhiều người như vậy, chỉ có mình cô ta bị đánh? Chẳng phải là vì cô ta gây chuyện hay sao! Chu Nhàn Lệ tức giận cắn chặt môi dưới mới không sụp đổ kêu ra tiếng, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được: “Diệp lớn thiếu bảo vệ cô ta vậy sao? Anh thích điểm gì ở cô ta chứ?”
Diệp Thù Yến rũ mắt, dùng ánh mắt dịu dàng nhìn Đường Noãn, khóe môi hơi cong lên, đang định nói chuyện thì một bàn tay đột nhiên xuất hiện, bịt miệng anh lại.”
Không được nói!” Đường Noãn ngẩng đầu, dặn dò Diệp Thù Yến xong, quay đầu lại đảo qua đám người xem náo nhiệt, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên người Chu Nhàn Lệ đang có vẻ mặt phẫn hận, cười ác liệt: “Không nói cho cô biết! Cho cô tức chết luôn!”
Chu Nhàn Lệ: . . .
Tạ Phi Triết không khỏi bật cười: “Ha ha, Đường Noãn, sao cô lại thú vị vậy hả?”
Diệp Thù Yến không khỏi bật cười, đưa tay kéo tay cô xuống, xoa đầu cô nói: “Được rồi, chúng ta về nhà thôi?”
Đường Noãn do dự một lúc rồi gật đầu.
Trong mắt Diệp Thù Yến tràn đầy ý cười, ôm lấy cô, lại nhìn về phía Quý Vân và Lý Thu Thu: “Lát nữa để Tạ Phi Triết đưa các cô về.”
Hai người thụ sủng nhược kinh, không ngờ Diệp Thù Yến vẫn nhớ đến họ.
Tạ Phi Triết huýt sáo, đưa mắt nhìn hai người rời đi.
Vừa rồi Đường Noãn uống rượu vội vàng, lại còn tức giận, hiện tại rượu đã tiêu hết, sau khi ngồi lên xe, cô không khỏi liếc nhìn Diệp Thù Yến bên cạnh, từ quần áo đến ngón tay.
Diệp Thù Yến thấy thú vị, thử đưa tay đeo nhẫn qua.

Quả nhiên Đường Noãn không thể khống chế mà cầm lấy, tò mò nghịch nghịch nhẫn của anh, Diệp Thù Yến nhìn bộ dáng của cô, trong lòng khẽ động, nhét dây chuyền vào cổ áo, mở miệng nói: “Cái này…”
Đường Noãn quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào cổ áo anh.
Hôm nay anh mặc một chiếc áo sơ mi rộng rãi thoải mái, cổ áo không cài hai cúc trên, chiếc răng sói trên vòng cổ được giấu xuổng phía dưới một chút, phải cởi thêm một cúc nữa mới có thể nhìn thấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận