Chương 312

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 312

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mà Đường Noãn là một cái bánh thơm phức hấp dẫn mê người.
Đúng vậy, so với giới giàu có quyền thế, người trong giới giải trí biết Đường Noãn nhiều hơn, dù sao cũng là người khiến công chúa Giang rời khỏi giới giải trí, đương nhiên ai cũng biết lai lịch của cô. Vợ chưa cưới của Diệp Thù Yến, chỉ cần có thể làm thân, thì ít nhất cũng có cơ hội cất cánh. Nhưng Đường Noãn không phải là các cậu ấm cô chiêu nhà giàu đến đây chơi bời, đây là dự án đầu tiên của cô sau khi trở về Trung Quốc, cô kén chọn hơn những người khác.
Tuy nhiên, khi họ bị chặn ở tầng hai, Quý Vân cuối cùng cũng nhận ra có điều gì đó không ổn, cô ấy hỏi nhân viên bảo vệ ở lối vào tầng hai: “Chúng tôi không thể đi lên sao?”
“Tại sao?”
Có người hỏi câu hỏi này trước cả họ. Đường Noãn và Quý Vân quay đầu lại nhìn, đó là một người phụ nữ có dung mạo tinh tế, nhưng trong mắt lại ẩn chứa sự tuyệt vọng sâu sắc: “Tôi là Khúc Mộng Tuyết, tôi đến với thư mời.”

Cái tên Khúc Mộng Tuyết nghe rất quen tai, nhưng Đường Noãn nhanh chóng ngừng suy nghĩ về điều đó, bởi vì cô nghe thấy nhân viên bảo vệ nói: “Thiệp các cô cầm là thiệp mời của tầng này.”
“Nếu thiệp mời từ tầng hai và tầng ba, họ sẽ được đưa thẳng lên tầng hai và tầng ba.”
Quý Vân không khỏi biến sắc mặt: “Mẹ kiếp! Lý Cẩu!”
Đường Noãn cau mày: “Nhầm rồi hả?”
Quý Vân híp mắt, nghiến răng nói: “Không thể nào, sợ là là cố ý đấy.”
Biết có đứng đây luống cuống cũng vô ích, Đường Noãn và Quý Vân định tìm cách khác, nhưng khi đang đi thì gặp một người không ngờ tới, người này chào hỏi cô trước: “Cô Đường?”
Đường Noãn quay đầu lại, vô cùng kinh ngạc hỏi: “Chị Trương?”
Chính chị Trương là người đã bán căn nhà cho gia đình Đường Kim Hâm ở khu Vân Đỉnh, chị ấy vẫn mặc một bộ quần áo rất có phong cách dân tộc, khiến người ta để lại ấn tượng sâu sắc.
Đường Noãn nhớ chị ấy kinh doanh mỹ phẩm chăm sóc da, để thuận lợi mua nhà, nhà họ Đường đầu tư cho chị ấy thêm năm triệu nữa: “Sao chị lại tới đây?”
Chị Trương cười nói: “Chị muốn tìm một chương trình độc đáo có tỉ lệ tài trợ cao.”
Nói đến đây, chị ấy cười khổ: “Xem ra không có cái gì thích hợp.”
Với tư cách là một “nhà đầu tư”, hình như chị ấy cũng từng bị quấy rối.
Ba người họ đều không lưu luyến gì chỗ này, nên dứt khoát kết bạn cùng nhau bước ra ngoài.”
Sao chị lại tới đây tìm?”
Đường Noãn vẫn không hiểu, loại chuyện này tìm một công ty chuyên nghiệp không phải tốt hơn sao? Chị Trương nói: “Hết cách rồi, nếu chị không hiểu thì dễ bị lừa, cho nên muốn tìm hiểu một chút.”
Hóa ra gia đình nhà họ Trương điều hành một thương hiệu sản phẩm chăm sóc da toàn quốc, Bối Hoa, vốn là một thương hiệu nội địa lâu đời.”
E rằng em chưa từng nghe qua cái tên này. Thập niên 1970, 1980 kem dưỡng da Bối Hoa là hàng xa xỉ đấy.”
Chị Trương thở dài nói: “Chúng ta vẫn luôn cho rằng rượu thơm không sợ ngõ sâu, tất cả kinh phí được sử dụng cho việc nghiên cứu và phát triển sản phẩm, nhưng thời thế thay đổi, quảng cáo và tiếp thị lại quan trọng hơn cả sản phẩm.”
Khi chị ấy nói đến đây, chị ấy vẫn còn một vài tia khó hiểu: “Những nhãn hiệu hiệu quả không bằng của bọn chị, nhưng chỉ cần lấy cái tên Tây, là giá cả sẽ đắt gấp mấy lần bọn chị, còn có những nhãn hiệu nước ngoài, lại càng thái quá hơn, giá cả gấp mười mấy lần, người trẻ tuổi đều thích cái đó…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận