Chương 345

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 345

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mà cảm thấy Đường Noãn rất giống anh là có ý gì? Những ngày Đường Noãn sống ở nhà Đường Thắng An bọn họ đều rất rõ ràng, anh muốn bảo vệ cô, là bởi vì anh cũng đồng cảm sao?
Thế là Đường Noãn đã trơ mắt nhìn Trầm Kim Hoa cũng bại trận, ngăn cản động tác cầm rượu của Đường Phi, trở tay gắp hải sâm cho anh.”
Nào, đừng nói nữa, ăn cơm.”
Chờ sau khi anh nhận được một cuộc điện thoại của nhà cũ, Đường Kim Hâm và Thẩm Kim Hoa trực tiếp đau lòng anh. Thì ra khoảng thời gian ăn cơm, Diệp Thù Yến nói muốn đi vệ sinh, kết quả đi một hồi lâu không trở về, Đường Kim Hâm có chút lo lắng, nên bảo Đường Bôn đi xem một chút.
Chỉ chốc lát sau Đường Bôn liền thần bí trở về nói: “Ba, mẹ, anh rể này có chút đáng thương.”
Đường Noãn:”…”
Lời này cũng chỉ có anh ta nói như vậy, nếu như nói với người ngoài Diệp Thù Yến đáng thương, mọi người sợ sẽ cười rụng răng.
Trầm Kim Hoa lại hỏi: “Làm sao vậy? Chẳng lẽ là nhà cũ nhà họ Diệp bên kia lại bắt nạt thằng bé?”
“Đúng vậy.”
Đường Bôn nói: “Con nghe thấy ba anh ấy hình như đang trách mắng anh ấy, nói anh ấy không khoang dung với em trai, yêu cầu anh ấy nhường một hạng mục lớn nào đó cho em trai.”
Nhà họ Đường đương nhiên đã hỏi thăm tình huống của nhà họ Diệp, nhưng mà dù sao cũng không phải trong một vòng tròn, nghe được cũng có hạn, chỉ biết Diệp Chính Hồng cưới vợ kế, thiên vị con trai nhỏ, nhưng bọn họ vẫn cảm thấy là chuyện thường tình, dù sao có mẹ kế thì sẽ có cha dượng, hơn nữa Diệp Thù Yến vẫn phong quang làm

Người thừa kế nhà họ Diệp gia, còn tưởng rằng anh không chịu ủy khuất gì. Không nghĩ tới Diệp Chính Hồng lại quá đáng như vậy, đứa nhỏ tự mình vất vả làm dự án, lại yêu cầu cho em trai mẹ kế, dựa vào cái gì chứ?
“Điều này cũng quá đáng rồi.”
Đường Phi nói.
“Cho dù em trai anh ấy cuối cùng không tranh nổi, Nhưng ba anh ấy nói như vậy, Diệp Thù Yến có thể không đau lòng sao…”
Không, anh không buồn, hoàn toàn không! Đường Noãn hò hét trong lòng.
Cô hận không thể vạch trần bộ mặt thật sự của Diệp Thù Yến với bọn họ, cô cũng không tin Diệp Thù Yến đi ra ngoài gọi điện thoại đúng lúc có thể khiến cho Đường Bôn nghe được, rõ ràng là cố ý đúng không? Nhưng mà nhìn bộ dạng người nhà, cô lại hoàn toàn không có cách nào mở miệng, bởi vì người này nói tất cả đều là sự thật, cô muốn nói anh giả vờ, hoàn toàn không cần để ý, ba mẹ cô không chừng càng đau lòng hơn: không thèm để ý chính là bị tổn thương thấu tâm hoàn toàn nản lòng thoái chí, càng thảm hơn. `. “Về rồi về rồi, chúng ta cũng đừng nói cái gì.”
Đường Bôn nói.
Mọi người liền xuyên qua cửa sổ nhìn khuôn mặt lãnh đạm của anh đi tới cửa, nhưng nháy mắt nhìn thấy bọn họ lại nở nụ cười, giống như không muốn phá hủy sự ấm áp trước mắt.
Sau khi anh ngồi xuống, Đường Bôn gắp cho anh một miếng sườn: “Anh rể, nếm thử cái này, ba em làm, rất ngon.”
Diệp Thù Yến sửng sốt, nhìn Đường Bôn bỗng nhiên lộ ra một ý cười, nụ cười này nói như thế nào đây, giống như xuân ấm hoa nở, mặt trời sáng lạn, cho dù là ai cũng có thể nhìn ra là vui vẻ xuất phát từ trong lòng.
“Cảm ơn em.”
Đường Bôn liền cảm thấy cứ như cảm giác sứ mệnh chăm sóc chị Noãn của anh ta lúc trước, vị anh rể đáng thương này cũng cần bọn họ đến sưởi ấm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận