Chương 347

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 347

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Thù Yến cũng không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn cô, chờ cửa thang máy tầng 19 ra, anh nhu thuận phất phất tay với cô, bộ dạng miễn cưỡng cười: “Tạm biệt.”
Đường Noãn:”…”
Cô nhẫn tâm nhanh chóng chạy về nhà, quyết định mắt không thấy tâm không phiền. Chờ rửa mặt xong chuẩn bị đi ngủ, điện thoại của Diệp Thù Yến lại gọi tới: “Noãn Noãn, hình như tôi có hơi sốt, cổ họng khó chịu.”
Đường Noãn:”…”
Rõ ràng lúc trước khỏe mạnh phơi phới, lừa ai vậy, Đường Noãn lạnh lùng nói: “Gọi điện cho bác sĩ, tôi cũng không biết khám bệnh.”
Diệp Thù Yến ủy khuất đáp một tiếng, sau đó cúp điện thoại.
Đường Noãn còn đang chờ anh chơi xấu trừng mắt nhìn điện thoại, một lúc lâu sau bật cười, quỷ mới có thể bị anh lừa! Mười phút sau, Đường Noãn mặt không chút thay đổi cầm máy sấy tóc đứng ở bên giường Diệp Thù Yến giúp anh sấy tóc. Diệp Thù Yến mặc đồ ngủ tựa vào đầu giường, cũng không biết là sốt thật hay là sốt giả, dù sao trên trán dán một miếng dán hạ sốt, lúc Đường Noãn đến, anh vừa tắm xong ra ngoài, tóc ướt đẫm chuẩn bị nằm xuống.
Đường Noãn chỉ có thể nhận mệnh giúp anh sấy tóc. Tóc của anh không tính là dài, nhưng mềm mại mượt mà ngoài dự đoán, bình thường khi chải cũng không có cảm giác gì, lúc này sau khi sấy khô rũ xuống, che trước trán, khiến cho anh nhìn qua giống như cậu bé ngoan ngoãn, so với lớn thiếu gia Diệp Thù Yến lạnh lùng kia cứ như hai người khác nhau vậy. Đương nhiên, không chỉ có ngoại hình, cử chỉ hành vi của anh cũng trở nên kỳ quái, lúc này hơi ngửa đầu nhìn chằm chằm cô không ngừng cười.
“Cười cái gì cười?”
Đường Noãn bị nhìn chằm chằm hai má nóng lên, buông máy sấy xuống, nhét ly nước vào tay anh, tức giận nói: “Tôi là tới trả ơn lần trước anh chăm sóc tôi, anh lại cười tôi như thế.”
Diệp Thù Yến lập tức kéo khóe miệng mình xuống, ngửa đầu uống nước, nhưng đôi mắt vẫn nhìn cô như cũ, ý cười nơi đáy mắt đều muốn chảy ra ngoài rồi. Đường Noãn thẹn quá hóa giận trừng mắt nhìn anh một cái, nhận lấy ly nước: “Được rồi, bây giờ đã xong rồi, anh nghỉ ngơi thật tốt, tôi về đây.”
Nói xong chuẩn bị rời đi.
Nhưng cổ tay lại bị kéo căng, cả người đều không khống chế được ngã về phía sau, thắt lưng được người đỡ, sau đó chính là trời đất xoay vòng, chờ phục hồi tinh thần lại thì đã bị Diệp Thù Yến đặt ở trên giường. Diệp Thù Yến vừa rồi còn yếu ớt ngoan ngoãn, lúc này chống phía trên cô ủy khuất nói: “Lần trước tôi chăm sóc em một đêm, không nói đến tiền lãi, tiền gốc của em còn thiếu một khoản lớn.”

Đường Noãn đẩy ngực anh ra cười lạnh: “Anh còn nhớ kỹ cái này?”
Diệp Thù Yến giơ tay vén tóc trên mặt cô lên, cười nói: “Cả đời cũng sẽ không quên.”
Cô vốn có ý là nói anh tính toán chi li, lại không đề phòng anh nói tình cảm.
Đường Noãn nhất thời nghẹn lại, Diệp Thù Yến thấy thế cười nói: “Lại nói tiếp, hôm nay phụ huynh cũng đã thấy, danh phận này của chúng ta đã hoàn toàn định ra.”
Nói xong thân thể đè xuống, Đường Noãn hoảng sợ, anh còn vô tội nói: “Là do bị bệnh sao cánh tay chẳng có tí sức lực gì.”
Đường Noãn trừng mắt nhìn anh, bây giờ giữa thân thể hai người chỉ cách một khoảng cách nho nhỏ, nhiệt độ cơ thể của anh xuyên qua bộ đồ ngủ tơ tằm mỏng manh, Đường Noãn cảm thấy hô hấp của mình hơi mạnh một chút là có thể chạm vào thân thể anh.
Thấy khuỷu tay của anh sắp không nổi, cô vội vàng giơ tay chống lên ngực anh, vội vàng nói: “Nhà họ Diệp bên kia không phải chưa định sao? Ôi thân thể không có sức lực thì nằm nghiêm chỉnh đi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận