Chương 377

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 377

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng mà cô còn chưa nói xong, Diệp Thù Yến đã đột nhiên nghiêng người qua chặn môi cô lại, Đường Noãn bị dọa mở to hai mắt, theo bản năng đẩy ghế một cái muốn lùi về phía sau, không nghĩ tới tay vịn của ghế bị Diệp Thù Yến nắm chặt lại, căn bản không nhúc nhích chút nào. Không chỉ như vậy, sau khi phát hiện ý đồ của cô, Diệp Thù Yến dứt khoát đứng lên, cả người đều đè tới, khóa vạn hướng dưới chân cũng bị anh giẫm xuống. Từ đầu đến cuối môi anh không rời khỏi cô.
Đường Noãn bị vây chặt giữa ghế và anh, không còn đường thoát, chỉ có thể chịu đựng sự tấn công mạnh mẽ của anh. Nhưng mà như vậy Diệp Thù Yến dường như vẫn còn cảm thấy không đủ. Không biết anh lại ấn nút ở đâu, lưng ghế trực tiếp ngã về phía sau, Đường Noãn bị anh cưỡng ép hôn môi dán chặt người vào thành ghế. Loại cảm giác mất trọng lượng này khiến cho cô cảm thấy sợ hãi, cứ cảm thấy ghế sẽ bị lật, chỉ có thể gắt gao nắm lấy cổ áo của người trước mặt cố gắng giãy giụa.
Nhưng Diệp Thù Yến không những không để ý tới, còn cứ như bắt được nhược điểm của cô, cánh tay vốn đang ôm cái eo nhỏ của cô cũng buông ra, đổi thành chống lên tay cầm của ghế, Đường Noãn càng thêm không có cảm giác an toàn, chỉ có thể cố gắng nâng nửa người trên lên phòng ghế bị lật, lại đúng lúc dâng mình vào miệng đối phương. Diệp Thù Yến thoải mái nhấm nháp mỹ vị đưa tới cửa, trong khoang mũi tràn ra một tiếng cười khẽ sung sướng, hai tay Đường Noãn túm lấy quần áo của anh không dám buông lỏng, chỉ có thể tức giận há miệng cắn anh.
Diệp Thù Yến cứ như đã sớm có dự đoán, hơi ngẩng đầu né tránh, trán đặt lên trán cô cười khẽ: “Cún con làm sao lại cắn người.”

Mang theo tiếng thở hổn hến và khàn khàn, cứ như đều mang tính công kích. Đường Noãn chỉ cảm thấy sống lưng tê dại, thở hổn hển không nói nên lời, chỉ có thể bất mãn trừng mắt nhìn anh, nhưng lại không biết ánh mắt của cô bây giờ lại nhu thuận, hai gò má ửng hồng, mê người đến cỡ nào. Vốn Diệp Thù Yến còn muốn buông tha cho cô, nhưng ánh mắt tối sầm lại, cúi đầu lần nữa. Đường Noãn hoảng sợ, hai tay đặt tên vai anh, vội vàng tung ra đòn sát thủ, trong lòng bắt đầu lớn tiếng niệm kinh.
【Sắc là không, không tức là sắc! !】
Động tác của Diệp Thù Yến quả nhiên đã dừng lại, Đường Noãn vui vẻ, muốn đàm phán với anh, lại thấy anh cười khẽ một tiếng, lần nữa không chút do dự ngăn môi của cô, thế công có thể nói là hung mãnh.
Hơn nữa tên xấu xa này còn dùng sức đẩy lưng ghế một cái, Đường Noãn bị dọa dùng sức nâng người lên trên, hai tay cũng ôm chặt lấy thắt lưng của anh, ngực bụng hai người dán sát gần như không có khe hở. Diệp Thù Yến dừng một chút, sau đó Đường Noãn lập tức cảm thấy người phía trên cứ như dã thú hóa hung mãnh, cứ như muốn nuốt cô vào bụng mình. Đường Noãn căng cứng lưng cùng dây thần kinh, trong tình cảnh trước có sói sau có hổ, đầu óc đã sớm trống rỗng rồi.
Không biết qua bao lâu, Đường Noãn cuối cùng cũng cảm giác mình được buông ra, không có sức lực ngã xuống ghế dựa, Diệp Thù Yến nhìn cô khẽ cười, đưa ngón tay vuốt ve môi cô, dịu dàng hỏi: “Không hủy hôn chứ?”
Đầu óc Đường Noãn còn có chút mơ hồ, nhưng theo bản năng không muốn Diệp Thù yến thành công, thở phì phò hô: “Không hủy!”
“Ồ~” Diệp Thù Yến cười cười, trực tiếp nâng cằm cô lên, môi lại phủ lên: “Nếu không lùi, vậy thì anh sẽ thực hiện quyền lợi vị hôn phu, ngày mai đi tìm mẹ em bàn chuyện kết hôn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận