Chương 386

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 386

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai chị em ôm nhau ngủ, ngủ rất say sưa.
Sau đó sáng sớm Đường Noãn đã bị tiếng tin nhắn điện thoại di động đinh đinh đang đang đánh thức. Mơ mơ màng màng mở ra nhìn, là Diệp Thù Yến gửi tới:【Lúc nào về?】
【Bữa sáng sắp xong rồi, có cháo hải sản và tiểu lung bao.】
Đường Noãn lập tức tỉnh táo, nhìn chằm chằm vào điện thoại không nhịn được cười cười. Đường Nguyệt cũng mơ mơ màng màng tỉnh lại, thấy thế cười nói: “Diệp Thù Yến sao? Trước kia cũng không nhìn ra cậu ta dính em như vậy, bây giờ mới mấy giờ.”
Đường Noãn bị cô ấy cười có chút ngại ngùng: “Không có gì, chỉ là hỏi buổi sáng em muốn ăn cái gì thôi.”
“Chị cả, chị cũng ăn cùng đi.”
“Chị không tham gia náo nhiệt đâu, không thích làm bóng đèn.”
Đường Nguyệt kéo bịt mắt xuống trở mình tiếp tục ngủ: “Mau về đi, chị sợ cậu ta lại đuổi tới, quấy nhiễu người ta nằm mơ.”
Đường Noãn gửi tin nhắn cho Diệp Thù Yến nửa tiếng sau lên, nhưng thực ra gửi tin nhắn xong đã lập tức mau chóng chạy lên lầu, xác định ngày đầu tiên yêu đương, cô cũng không thể mặc đồ ngủ đầu bù tóc rối đối mặt với anh.
Mau chóng rửa mặt xong chăm sóc da, cuối cùng Đường Noãn đứng ở phòng thử đồ chọn quần áo… Cuối cùng chọn một cái áo sơ mi trắng, quanh năm Diệp Thù Yến mặc áo sơ mi trắng quần âu phục, hôm nay mặc đồ tình nhân với anh đi…

Trên lầu, Diệp Thù Yến ngồi trên sô pha chờ cô nghe vậy không khỏi bậc cười, cúi đầu nhìn áo hoodie của mình, lần nữa đến phòng thay thành áo sơ mi trắng, lúc ra khỏi cửa không khỏi nghĩ, sau này quần áo của anh phải thêm nhiều kiểu dáng một chút, nếu không Noãn Noãn nhà anh cũng không có cách nào diện quần áo đẹp. Đường Noãn vừa sửa soạn xong thì chuông cửa đã vang lên, hưng phấn ra mở cửa, quả nhiên thấy Diệp Thù Yến đứng ở cửa, nhìn thấy cô lập tức lộ ra một hàng răng trắng chỉnh †ề.
Đường Noãn cũng không nhịn được cười theo: “Đồ ngốc.”
Diệp Thù Yến tiến lên nhéo má cô: “Như nhau thôi.”
Bữa sáng đã được dọn xong, Diệp Thù Yến trực tiếp ngồi xuống bên cạnh cô, giúp cô múc cháo, cũng đặt bánh bao ở trước mặt cô.
Đường Noãn bật cười: “Em là trẻ mẫu giáo đấy sao? Anh đứt khoát đút em ăn luôn.”
Diệp Thù Yến lập tức gắp một cái bánh bao đút qua: “A…”
Đường Noãn cười né tránh: “Buồn nôn chết mất.”
Diệp Thù Yến cũng không nhịn được mỉm cười, trước kia anh nhìn thấy nam nữ đút cơm cho nhau cảm thấy bọn họ có bệnh, bây giờ đến lượt mình thì anh đã hiểu được niềm vui trong đó.
Hai người cười đùa ăn được một nửa, Diệp Thù Yến hỏi: “Đêm nay em có dự định gì không?”
Đường Noãn nhớ tới Đường Nguyệt vẫn có chút lo lắng: “Hôm nay em sẽ về sớm một chút ở với chị cả.”
Diệp Thù Yến nhíu nhíu mày: “Chị cả làm sao vậy?”
Đường Noãn kể lớn khái một chút: “Mặc dù cô ấy nhìn không có gì, nhưng gặp phải loại chuyện này sẽ luôn có bóng ma tâm lý, em muốn ở bên chị ấy thêm hai ngày.”
Còn phải ở thêm hai ngày nữa? ! Diệp Thù Yến nói: “Cô ấy và trợ lý Văn thì sao?”
Nếu như có thể, mấy ngày nay anh có thể cho trợ lý Văn tan ca sớm một chút, cam đoan anh ta có đủ thời gian để dây dưa.
Đường Noãn không biết dụng tâm hiểm ác của anh, nhớ tới chuyện của trợ lý Văn cũng cảm thấy buồn cười, kể lớn khái khúc mắc của hai người. Diệp Thù Yến lại phát hiện khả năng mình biết càng thêm chi tiết hơn so với Đường Noãn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận