Chương 389

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 389

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên mặt của Diệp Thù Yến bất giác mang theo cười: “Em đang làm gì vậy?”
Đường Noãn cười nói: “Anh đoán xem?”
Sau khi Diệp Thù Yến nghe được giọng nói của cô bỗng nhiên có chút không nhịn được, anh đứng dậy cầm lấy áo khoác và chìa khóa xe, vừa hỏi: “Bây giờ em ở đâu? Em đã ăn gì chưa?”
Đường Noãn nói: “Ừm, ở chỗ Quý Vân, đang ăn… A, không nói nữa, em đột nhiên có chuyện, lát nữa lại gọi cho anh.”
Nói xong lập cúp điện thoại, Diệp Thù Yến cũng không nói gì, trực tiếp đi ra ngoài. Ra khỏi văn phòng lại gặp trợ lý sinh hoạt đang cầm hộp thức ăn đi tới, thấy thế ngẩn người: “Diệp tổng? Anh ra ngoài sao?”
Diệp Thù Yến nhàn nhạt gật đầu: “Ừm, đi tìm Noãn Noãn.”
Anh nhìn hộp thức ăn trong tay đối phương nói: “Đưa cho trợ lý Văn đi.”
“Hôm nay đi ăn cùng Noãn Noãn, ” Anh nói xong lại mang theo chút không còn cách nào: “Bận rộn cũng sẽ không chăm sóc cho bản thân.”
Trợ lý sinh hoạt: . . .
Về phương diện này anh cũng không có tư cách nói người khác được chứ? Nhưng lời này làm sao nghe như khoe khoang vậy chứ? Trợ lý sinh hoạt vội vàng lắc đầu, hẳn là ảo giác, Diệp tổng đã đính hôn ba năm rưỡi rồi, cũng không đến mức bây giờ mới bắt đầu khoe khoang đấy chứ.
Cửa văn phòng bên cạnh mở ra, trợ lý Văn đi ra, đưa tay nhận lấy hộp thức ăn từ trong tay anh ta, hừ lạnh một tiếng: “Ấu trĩ!”
Anh ta nói cũng không lớn, trợ lý sinh hoạt nghi ngờ mình nghe nhầm: “Cái gì?”
Trợ lý Văn thản nhiên nói: “Không có gì.”
Sau đó giơ hộp thức ăn lên nói: “Tôi sẽ không khách sáo, cảm ơn anh.”
Sau đó tiền xoay người trở về. Trợ lý sinh hoạt có chút không hiểu lắm, làm sao Diệp tổng và trợ lý Văn đều kỳ quái vậy.
Bên này Diệp Thù Yến đi vào thang máy trực tiếp ấn xuống tầng hầm, nhưng khi đến tầng ba thì lại nghe thấy giọng nói mà anh nhung nhớ cả sáng nay: 【Anh ấy có biết không nhỉ?】
【Hì hì, không biết bất ngờ như vậy anh ấy có thích không đây.】
【Nhất định sẽ giật mình nhì? Sẽ thế nào đây? Sẽ bất ngờ đến mức chạy tới ôm mình xoay vòng tại chỗ sao? Hí~~】
Rõ ràng chính bản thân cô cũng không chịu nổi mình tưởng tượng, hình như run lên một chút: 【Vẫn là thôi đi, kinh khủng quá.】
Diệp Thù Yến không nhịn được bậc cười, hủy bỏ xuống tầng hầm, ấn lại nút tầng một, sao có thể có cô gái đáng yêu như vậy chứ?
Ừm, đây là cô gái của mình. Đáy mắt Diệp Thù Yến đều là ý cười.

Rất nhanh, thang máy mở ra ở tầng một, Diệp Thù Yến đang muốn đi xem cô ở đâu, kết quả cô lại thăm dò trước một bước. Cô vẫn mặc áo sơ mi trắng quần tây đen buổi sáng, cột tóc đuôi ngựa, như vậy lúc thò đầu ra đuôi tóc sẽ đung đưa buông xuống, có vẻ nghịch ngợm năng động.
Diệp Thù Yến cố nhịn mới không bật cười, anh đi thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc, cũng chỉ có cô dám nhìn như vậy, người khác cơ bản đều tránh đi.
Nháy mắt khi nhìn thấy anh, Đường Noãn phản xạ có điều kiện rụt đầu muốn trốn, nhưng nghĩ đến cái gì lại nghiêng đầu ra, kinh ngạc nói: “Anh muốn đi đâu vậy?”
“Có chuyện quan trọng muốn đi ra ngoài một chút.”
Diệp Thù Yến nhìn cô cũng ra vẻ kinh ngạc: “Không phải em ở chỗ Quý Vân sao?”
Đường Noãn nhìn anh, giơ hộp đựng thức ăn giữ ấm trong tay lên hừ một tiếng nói: “Có phải anh biết rõ còn cố hỏi, chưa đến hai phút, em bay cũng không bay được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận