Chương 398

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 398

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Thù Yến nói: “Không phải, tôi đến thỉnh giáo anh.”
Tạ Phi Triết nhíu mày: “Thỉnh giáo tôi? Thỉnh giáo tôi cái gì?”
Diệp Thù Yến nói: “Thỉnh giáo cậu lúc hẹn hò với con gái nên chú ý cái gì?”
Tạ Phi Triết sửng sốt một chút, sau đó cười ha ha: “Ai hẹn hò với chứ con gái, anh sao? Ôi chao, Diệp tổng anh thật sự rất được, lâu như vậy mới theo đuổi được người ta sao?”
“Tôi đúng thật phải chỉ vẻ cho anh, ngay cả hẹn hò cũng không biết, anh cũng đừng làm bừa.”
Tạ Phi Triết nhất thời hóa bi thương thành cười nhạo, chỉ trỏ: “Đầu tiên thay đổi phong cách ăn mặc của mình đi.”
Tâm tình của Diệp Thù Yến tốt nói: “Ừm, biết rồi, tôi sẽ mặc theo Noãn Noãn, hai chúng tôi mặc trang phục tình nhân.”
Tạ Phi Triết: ? ? ? Anh ta tiếp tục: “Dựa vào phong cách của anh, đến rạp chiếu phim anh có biết chọn bộ phim gì không?”
Không đợi anh ta tiếp tục nói, Diệp Thù Yến liền trả lời: “Thật ra chọn cái gì không quan trọng, quan trọng là bầu không khí.”
Tạ Phi Triết: . . .”
Gì đây? Anh vẫn khá được đấy chứ?”
Diệp Thù Yến thở dài nói: “Tôi cũng cho rằng mình sẽ không biết, nhưng lúc ở cùng với cô ấy lại phát hiện không thầy tự hiểu.”
Tạ Phi Triết không hiểu tại sao: “Vậy anh còn hỏi tôi làm gì nữa?”
Diệp Thù Yến nhàn nhạt nói” “Không có gì, chính là phòng ngừa lỡ như, dù sao cậu cũng có kinh nghiệm, cho dù không phải thành công, nhưng cũng có thể học hỏi bài học thất bại một chút.”
Tạ Phi Triết: . . .”
Diệp Thù Yến, lúc nào anh mới có thể làm người vậy! ?”
Diệp Thù Yến nghe Tạ Phi Triết tức giận, cả thể xác lẫn tinh thần đều thoải mái lên, sau khi cúp điện thoại còn thuận tiện nhìn vào vòng tròn bạn bè của đối phương, phông cảnh chính là hình ảnh vẻ mặt u sầu của anh ta.
Bộ dáng không bệnh mà rên này, chả trách cứ bị người ta bỏ rơi. Diệp Thù Yến định chờ đến tối anh thay phông cảnh mới, lại làm mẫu chính xác cho Tạ Nhị. Xử lý xong công việc cũng đã đến 5 giờ rưỡi, trên đường đi đón Đường Noãn có hơi kẹt xe, cũng may hai người nói chuyện điện thoại, Diệp Thù Yến cũng không cảm thấy nhàm chán.
Lúc đi ngang qua quảng trường Thịnh Thế, Diệp Thù Yến nhìn thấy đám người nhộn nhịp náo nhiệt, trong đó không ít đôi tình nhân kết đôi nói cười đùa giỡn, anh bỗng nhiên cảm thấy Đường Noãn sẽ thích.

Trong lòng cô thật ra rất giống người nhà Đường Kim Hâm, khao khát những pháo hoa tươi sống này. “Hình như quảng trường Thịnh Thế có hoạt động, chúng ta đến đây chơi được không?”
Anh trực tiếp hỏi Đường Noãn.
Đường Noãn có chút kinh ngạc: “Anh có thể sao?”
Cô thích náo nhiệt, nhưng Diệp Thù Yến thì không thích.
Diệp Thù Yến khẽ cười: “Đương nhiên có thể, anh chỉ cần có em là được.”
Đáy lòng Đường Noãn dâng lên ngọt ngào, trêu chọc nói: “Diệp tổng gần đây miệng của anh rất ngọt nha.”
Diệp Thù Yến ý ngoại ngôn tại: “Ừm, bởi vì gần đây ăn mật.”
Không hiểu sao Đường Noãn lại hiểu ý của anh, theo bản năng sờ sờ môi mình, hai má nóng lên, càu nhàu nói: “Lưu manh.”
Diệp Thù Yến sửa lại: “Đó là tôn trọng vị hôn thê, cho dù là lưu manh, đó cũng là lưu manh đứng đắn…”
Lưu manh đứng đắn là cái quỷ gì, Đường Noãn bị chọc cho bật cười.
Hai người cứ như vậy ầm ĩ một chỗ, lại một đường ầm ĩ đến quảng trường Thịnh Thế. Trên quảng trường đúng thật rất náo nhiệt, hóa ra tuần sau đã là Giáng sinh, mặc dù chưa bắt đầu chính thức mở hoạt động, nhưng đã có không ít quầy hàng được bày ra, cho nên có không ít người tụ tập. Cả hai vẫn còn đói, cho nên bọn họ quyết định đi ăn tối trước. Diệp Thù Yến hủy bỏ nhà hàng đã đặt trước, lúc này hai người vừa đi vừa xem, thương lượng nên ăn cái gì, thật ra Diệp Thù Yến cũng không đặt nặng yêu cầu ăn uống gì, cho nên chủ yếu vẫn là Đường Noãn chọn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận