Chương 408

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 408

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ba mẹ, hôm nay con ở lại với chị cả, mọi người đều về nghỉ ngơi đi, ngày mai lại thay chúng con.”
Mọi người không có dị nghị gì, nhiều người như vậy ở lại đây cũng không có chỗ, nhìn dáng vẻ của Đường Nguyệt nhất định sẽ không trở về. Cho nên chỉ cần thêm một người ở lại là được rồi.
Lúc Đường Noãn và Diệp Thù Yến về đến nhà đã gần hai giờ sáng, đương nhiên cũng không còn tâm tư gì, nói chúc ngủ ngon rồi trở về nghỉ ngơi. Trợ lý Văn ở trong phòng chăm sóc thêm một ngày, cuối cùng cũng chuyển vào phòng bệnh thường. Đường Noãn và Diệp Thù Yến nhận được tin tức thì lập tức chạy tới bệnh viện, nghe nói anh ta đúng lúc mới tỉnh lại muốn đi xem một chút, bị Đường Phi ngăn lại: “Bây giờ anh ấy có thể tỉnh một lát, lúc này đang nói chuyện với chị cả.”
Đường Noãn nhất thời hứng thú: “Nói cái gì vậy?”
Lúc này Trợ lý Văn không còn nguy hiểm nữa, lòng hóng hớt của Đường Noãn lại bắt đầu hừng hực lên. Đường Phi cần cháo trong tay nói: “Đi nghe một chút?”
Thế là hai người lén lút chạy đến cửa phòng bệnh, Diệp Thù Yến thì thoải mái đi theo phía sau bọn họ. Đường Phi cực kì có kinh nghiệm nhẹ nhàng ấn tay nắm cửa, cửa lập tức yên lặng không một tiếng động mở ra một khe hở, âm thanh của Đường Nguyệt truyền ra rõ ràng từ bên trong, cô ấy tức giận nói: “Anh nói tay chân anh cũng chẳng linh hoạt gì cả, chạy ra làm cái gì chứ?”
Đường Noãn muốn theo Đường Phi qua khe cửa nhìn vào bên trong, lại bị Diệp Thù Yến kéo lại, mới phát hiện tựa vào cửa là có thể xuyên qua cửa sổ thủy tinh thẳng đứng nhìn thấy bên trong. Lại nhìn bộ dạng của Đường Phi đang vểnh mông, đúng thật có chút không đứng đắn, cô thấp giọng cười, cùng Diệp Thù Yến dựa vào một chỗ nhìn tình huống bên trong. Trong phòng bệnh, trợ lý Văn còn có chút yếu ớt, nhưng lại rất đàn: “Em bảo anh trốn xem em bị thương sao? Anh không làm được.”
Đường Nguyệt nhỏ giọng mắng: “Đồ ngốc.”
Trong giọng nói lại mang theo xấu hổ.

Trợ lý Văn tiếp tục biện giải cho mình: “Huống hồ anh chỉ là công việc bận rộn quá không có thời gian rèn luyện thân thể mà thôi, nếu như là tay chân không tỉnh hoạt, sau đó vì sao bọn họ sao hoàn toàn không làm em bị thương chứ?”
Diệp Thù Yến nhỏ giọng chửi bới Với Đường Noãn: “Anh ta rất giảo hoạt, tranh công.”
Quả nhiên Đường Nguyệt không nói nên lời.
Đường Noãn bật cười, nhưng mặc kệ có phải là tranh công hay không, Đường Nguyệt rõ ràng chấp nhận bộ dạng này, trợ lý Văn ở bên trong đã ngoan cường giơ tay lên nắm lấy bàn tay còn nguyên vẹn của Đường Nguyệt.
Lại nhìn cánh tay đang treo lơ lửng của cô ấy nói: “Thế nào? Có đau không?”
Đường Nguyệt sợ anh ta bị thương không dám động, chỉ là nói: “Yên tâm, không đau bằng anh gãy xương.”
Trên lưng trợ lý Văn ngoại trừ hai vết dao ra, nghiêm trọng nhất chính là gãy xương cẳng chân trái, còn có vô số vết thương da thịt khác. Lại nghe trợ lý Văn nói: “Nhưng anh cảm thấy em đau nhất.”
Đường Noãn không khỏi hít một tiếng, không ngờ trợ lý Văn lạnh lùng lại có thể nói ra những lời buồn nôn như vậy.
Đường Nguyệt quả nhiên ngượng ngùng, liếc anh ta một cái nói: “Lúc ấy em cũng đã định đưa tài liệu cho bọn họ, vì sao anh lại ngăn cản chứ?”
“Dù thế nào đi nữa, những mệnh kia cũng không quan trọng, sau này đừng làm loại chuyện ngu ngốc này nữa.”
Trợ lý Văn nói: “Em mất nhiều công sức mới lấy được thứ như vậy, lần này lấy được, sau này sợ sẽ không lấy được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận