Chương 429

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 429

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ là không biết vì sao đầu óc cô load hơi chậm, kết quả không đợi cô đưa ra kết luận, đã cảm nhận được môi mình được người hôn lấy. Hơi thở quen thuộc, cảm giác run rẩy quen thuộc, trong nháy mắt kia, đầu óc Đường Noãn hoàn toàn trống rỗng. Người đến nhẹ nhàng tháo dải lụa trên đôi mắt cô xuống, lại in một nụ hôn trên trán cô, âm thanh trầm thấp dễ nghe vang lên bên tai cô: “Được rồi.”
Đường Noãn chậm rãi mở to mắt, gương mặt tuấn mỹ cô ngày nhớ đêm mong ở ngay trước mắt cô, Diệp Thù Yến mặc một bộ lễ phục vương tử phức tạp lại nhẹ nhàng hôn môi cô lần nữa, nhìn cô cười: “Công chúa điện hạ, nên tỉnh rồi.”
Quý Vân, Lý Thu Thu cùng người trong đoàn của nhiếp ảnh gia hoan hô bắn pháo hoa, vô số cánh hoa tươi rơi xuống xung quanh bọn họ, Đường Noãn đột nhiên đứng dậy ôm lấy anh, rõ ràng muốn cười nhưng bỗng lại nghẹn ngào: “Anh làm gì vậy?”
“Thật sự có một chuyện quan trọng phải làm.”
Diệp Thù Yến cười cười, kéo điện thoại của cô đặt trong lòng bàn tay của cô: “Nhưng anh cảm thấy chuyện này vẫn nên để người nhà em biết…”Đường Noãn nhìn đôi mắt của anh, không biết vì sao lại hiểu ý tứ của anh. Cô mím môi, mở danh bạ ra tìm được dãy số của Thẩm Kim Hoa, sau đó ngẩng đầu liếc mắt nhìn Diệp Thù Yến một cái, Diệp Thù Yến cổ vũ nhìn cô.
Đường Noãn cắn chặt răng, ấn xuổng phím gọi. Dường như chỉ có nháy mắt là đối phương đã nghe máy, tiếng của Thẩm Kim Hoa bay ra: “Noãn Noãn? Con à?”
Nước mắt đột nhiên dâng lên, Đường Noãn che miệng nói không nên lời, Thẩm Kim Hoa kiên nhẫn chờ: “Noãn Noãn? Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?”
Thấy cô không có cách nào mở miệng, Diệp Thù Yến tiến lên nói: “Bác Thẩm, bây giờ cô ấy đang ở phim trường phía nam, có chút việc muốn mời bác đến đây một lát.”

Đường Noãn không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía anh. Kết quả Thẩm Kim Hoa nghe xong thì nói ngay: “Được. Đến ngay đây!”
Trong nháy mắt ấy, cửa sân thượng được đẩy ra, Thẩm Kim Hoa trực tiếp xuất hiện trước mắt Đường Noãn, bà ấy nhìn bộ dáng của cô, cười nói: “A, con gái nhà ai mà xinh đẹp thế này?”
Bà ấy đi đến trước mặt cô, sờ sờ đầu cô nói: “Con gái, mẹ đây rồi, con muốn gọi ba con hay không?”
Cuối cùng Đường Noãn cũng không nhịn được mà rơi nước mắt, lần này không chút do dự gọi cho Đường Kim Hâm.
Cũng đồng thời là nghe máy ngay lập tức, Đường Noãn nghẹn ngào gọi “ba”, rồi Đường Kim Hâm cũng xuất hiện ở cửa sân thượng, ông ấy đi nhanh đến bên cô: “Con ngoan, khóc cái gì, không phải ba đã đến rồi sao?”
“Gọi chị cả, anh hai và em trai con đến đi…”
Đường Noãn gọi điện thoại theo thứ tự, Đường Nguyệt, Đường Phi và Đường Bôn đều nhanh chóng xuất hiện trước mặt cô.
Lúc Đường Bôn nhanh chóng chạy đến ôm lấy cô, Đường Noãn đã rơi lệ đầy mặt.
Thẩm Kim Hoa sờ sờ đầu cô: “Không khóc nữa, ác mộng tỉnh rồi, bây giờ con là công chúa nhỏ mà chúng ta sủng ái nhất.”
Đường Noãn lại bị chọc cười, ngẩng đầu nhìn bọn họ, Đường Kim Hâm và Đường Nguyệt, Đường Phi, Đường Bôn đều đứng ở phía sau cười nhìn cô, Đường Noãn không biết vì sao, vừa muốn khóc vừa muốn cười. Diệp Thù Yến dùng khăn tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, nhìn cô dịu dàng nói: “Nếu em đã gọi mọi người đến hết rồi, vậy anh có thể nói chuyện chính hay không?”
Đường Noãn mơ hồ đoán được cái gì, nháy một đôi mắt đầy nước nhìn anh. Diệp Thù Yến nhận được sự cho phép, móc một chiếc nhẫn từ trong lồng ngực ra, quỳ một gối xuống trước mặt cô: “Noãn Noãn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận