Chương 442

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 442

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói cho cùng, là tự bản thân Giang Miểu chột dạ và nhạy cảm, kết quả là dùng đá đập vào chân mình.”
Ghen tị, không cam tâm, cảm thấy bản thân tốt hơn em.”
Diệp Thù Yến nhận xét: “Bây giờ, Diệp Thù Thần đã có khả năng ‘kế thừa’ gia nghiệp của nhà họ Diệp, cho nên có lẽ là cô ta cảm thấy mình có phần thắng.”
Nói đến đây, anh hôn lên đỉnh đầu của Đường Noãn: “Sao anh có thể để em thua được, cô ta vĩnh viễn cũng đừng nghĩ đến chuyện đó.”
Đường Noãn cười chết đi được, cô phát hiện Diệp Thù Yến rất háo thắng ở những phương diện kỳ kỳ quái quái, nhưng mà cô lại thích, cô ôm lấy anh, nói: “Em cũng không để anh thua đâu.”
Cô sẽ không giả dối nói rằng mình không quan tâm, có một số chuyện thực sự không cần thiết phải ganh đua so sánh, nhưng khi đối phương muốn giẫm đạp cô dưới chân, cô sẽ không rộng lượng mà nói rằng mình không quan tâm. Cô thích nhìn dáng vẻ bọn họ ức hiếp không thành, ngược lại bị cô chà đạp dưới chân không thể kháng cự.
Diệp Thù Yến nhìn cô cười, vậy nên mới nói hai người họ quả nhiên là một cặp trời sinh. Nói chuyện phiếm xong hai người liền đi thu dọn đồ đạc, Đường Noãn muốn trang điểm chải chuốt nên đương nhiên sẽ rất chậm, cô từ trong gương nhìn thấy người đàn ông đã thu dọn xong xuôi, đang tựa vào khung cửa cười với cô: “Nhìn cái gì, vừa rồi không phải trợ lý Lưu vừa mới gọi điện sao? Anh xử lý công việc trước đi, rất nhanh em sẽ xong thôi.”
“Không vội, chỗ anh không có chuyện gì lớn cả.”
Diệp Thù Yến đi tới, dùng tay vén mái tóc dài của cô lên, ánh mắt rơi vào cây bút kẻ lông mày của cô, chuẩn bị động thủ: “Có cần giúp không?”
Cái niềm vui khi kẻ lông mày này, anh muốn thử.
Đường Noãn lại bị anh chọc cười, nếu bị người ngoài nhìn thấy, sẽ không ai tin rằng đây là Diệp Thù Yến đâu.
“Cái này anh không biết đâu.”

Diệp Thù Yến không tin: “Không thử làm sao biết được?”
Vừa nói, anh vừa định giật lấy cây bút kẻ trên tay cô. Đường Noãn không tin tưởng anh, cả hai giành giật rất lâu, Đường Noãn thấy mình không vẽ được tí nào nên đành đưa cây chì kẻ cho anh thử xem.
Năm phút sau, Diệp Thù Yến bị Đường Noãn hét vào mặt rồi đuổi ra khỏi phòng.
Ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, Diệp Thù Yến bị mắng nhưng vẫn rất vui vẻ, lòng tràn ngập vui vẻ nhưng không có chỗ nào để tâm sự, nghĩ một chút, anh liền lôi số của Tạ Phi Triết ra.
Bên này, Tạ Phi Triết nhìn thấy số gọi tới là Diệp Thù Yến, cười lạnh trực tiếp tắt máy, không cần phải nói, chắc mẩm tên thần kinh này lại đang muốn khoe khoang với anh ta, nếu còn để ý tới cậu thì Tạ Phi Triết tôi là con chó!
Cuộc gọi không được kết nối, Diệp Thù Yến “chậc’ một tiếng, gửi tin nhắn cho đối phương: [Cho tôi một cái giáo trình.] Nhìn thấy tin nhắn, Tạ Phi Triết rất ngạc nhiên, trong lòng tại thầm vui mừng, nhưng vẫn thận trọng trả lời: [Giáo trình gì cơ?]
Diệp Thù Yến có vẻ hơi xấu hồ, phải mất một lúc lâu anh mới phản hồi lại: [Lạc thú phòng the.]
Tạ Phi Triết lập tức gọi điện thoại cho anh, lớn tiếng cười nhạo anh: “Ha ha ha ha, làm sao? Cậu không biết sao?”
“Aiyoyo, quả đúng là, chẳng lẽ Diệp tổng toàn năng lại không biết cách làm đàn ông sao?”
Diệp Thù Yến bình tĩnh đáp: “Cậu biết trang điểm không?”
Tạ Phi Triết khó hiểu: “Trang điểm cái gì?”
Diệp Thù Yến thở dài, có vẻ có chút buồn rầu: “Bọn tôi vừa mới dậy, sau đó tôi làm hỏng lớp trang điểm của cô ấy, bị gào thét cho một trận.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận