Chương 454

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 454

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhắc đến cái này, ngày hôm qua khi Diệp Thù Yến đưa Đường Noãn tới, anh vừa hay thấy anh ấy đang viết câu đối, lúc đó anh rất ngạc nhiên.
Thẩm Kim Hoa cười nói: “Lúc còn nhỏ anh hai của Noãn Noãn rất nghịch ngợm, sau đó nghe nói thư pháp giúp tu thân dưỡng tính nên bọn bác mới cho nó đi học. Mấy cái khác thì nó không giỏi, nhưng lại rất kiên trì với cái này, đến hôm nay viết cũng khá đẹp.”
Đường Kim Hâm nói: “Mỗi năm nó chỉ có ích được mỗi cái này”. Ông ấy nói như vậy nhưng trong mắt tràn đầy tự hào, còn hỏi Diệp Thù Yến có muốn không, lúc ấy Đường Phi đã tự thấy rất ngại rồi, cảm thấy nhất định nhà họ Diệp sẽ không cần, nhưng Diệp Thù Yến vẫn mang một vài bộ về nhà. Đường Noãn chợt nghĩ, Diệp Thù Yến mang về, nhưng không biết anh có biết dán không.
Đường Nguyệt đang nấu tương hồ trên bếp lò rượu bên cạnh, bột mì cộng thêm nước, quấy chung, dần dần hỗn hợp trở nên đặc quánh, cuối cùng thành hỗn hợp sền sệt, Đường Noãn cảm thấy thú vị, chắc hẳn mấy việc này Diệp Thù Yến chưa từng nhìn thấy bao giờ. Vì vậy cô lập tức móc điện thoại ra call video cho Diệp Thù Yến. Thế là, mới sáng sớm những người giúp việc của nhà họ Diệp thấy lớn thiếu gia luôn lạnh lùng của nhà họ không ở trong thư phòng mà tự mình chạy vào bếp nấu đi nấu lại nồi tương hồ, sau đó lại lấy ra vài câu đối cho quản gia dán lên. Bản thân anh cũng tới giúp đỡ, ừm, nói là giúp đỡ còn không bằng nói là quay video, nở một nụ cười hớn hở nói chuyện với người đối diện: “Ừm, hiệu quả không tệ.”
“Ha ha, đúng không, nhà của em cũng dán rồi.”
Trong điện thoại di động truyền đến một giọng nữ lanh lảnh tràn đầy năng lượng, phảng phất như thêm cho toàn bộ biệt thự tràn ngập yên tĩnh một chút náo nhiệt: “Trước tiên khoan nói đã, em phải đi vào nhà bếp giúp một tay rồi, hôm nay có rất nhiều việc phải làm, ba em và mẹ em đang nướng thịt, Đường Phi và Đường Bôn và em đang gói sủi cảo, em phải đi nhặt lá hẹ đã…”
Lúc định cúp máy, kết quả cô lại cười phá lên: “Đường Phi và Đường Bôn lại đánh nhau rồi, cảm giác hai người họ sắp bị cho một trần.”
Sau đó, mơ hồ nghe thấy một giọng nữ trung niên tràn đầy khí thế: “Đại Phi, Tiểu Bôn, hai đứa các con, nhanh tay lên. Cẩn thận mẹ đánh hai đứa đấy.”
Ngay sau đó là tiếng cười ha hả của cô gái trẻ, chỉ nghe những động tĩnh ấy thôi đã cảm thấy vô cùng náo nhiệt, dường như không cùng một thế giới với bên này.
Có điều lớn thiếu gia của bọn họ tựa hồ cảm thấy mình có thể nhích lại gần với bên đó, sau khi cúp điện thoại, một người như anh vốn không bao giờ để ý đến những chuyện này lại chạy vào bếp loanh quanh hỏi bữa tối đêm giao thừa chuẩn bị làm cái gì. Thuận tiện cho thêm thịt lợn và hẹ vào nhân sủi cảo, còn có thịt bò hầm hôm qua mang về.

Thấy món ăn nào mới lạ thì tiền hỏi công thức, dáng vẻ sẵn sàng học hỏi. Tôn Uyên Thu ở ngoài phòng bếp nghiến răng nghiến lợi nhưng không dám nói gì.
Bà ta ghét nhất là khoảng thời gian qua năm mới, Diệp Thù Yến vừa trở về đây thì bà ta dường như không dám ho he gì, làm cái gì cũng phải cẩn thận tỉ mỉ.
Lúc chưa tới năm mới thì anh chỉ quay về một lúc, tiếp đãi bạn bè và đối tác làm ăn, hoàn toàn không quan tâm đến chuyện gia đình, còn giờ thì trông anh không khác gì chủ nhân của cái nhà này. Nhưng bà ta quên mất rằng Diệp Thù Yến quả thực là chủ nhân của gia đình này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận