Chương 461

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 461

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Áp lực xung quanh cô đột nhiên giảm bớt, những giọt nước mắt Đường Noãn kiềm nén đột nhiên luôn ra, quay đầu lại nhìn anh: “Diệp Thù Yến…”
Diệp Thù Yến dang hai tay ra bảo vệ cô rồi tiến về phía trước theo dòng người, giọng nói còn có chút hổn hển: “Ừm , anh ở đây, đừng khóc.”
“Ngoan, nhìn về phía trước, đừng để bị ngã.”
Đường Noãn nắm chặt tay anh, sợ lại phải tách ra khỏi anh, mãi cho đến khi đi qua ngã ba kia, đi đến bãi sông thoáng đãng, dòng người tản đi, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc này Diệp Thù Yến mới dám phân tâm nhìn Đường Noãn, nhìn thấy cô khóc đến nỗi đôi mắt đỏ hoe thì đau lòng lau nước mắt cho cô, nhẹ nhàng nói: “Không sao nữa, em đừng sợ.”
Đường Noãn không kiểm soát được mím môi, vùi đầu vào trong lòng anh bắt đầu khóc.
Diệp Thù Yến ôm lấy cô một lát rồi lại xoa đầu cô, nhẹ nhàng dỗ dành cô: “Được rồi, được rồi, anh ở đây mà …”Qua một lúc sau, Đường Noãn cuối cùng cũng bình tĩnh lại, Diệp Thù Yến đưa tay lên lau nước mắt cho cô, hôn lên trán cô.

Lúc này Đường Noãn mới cảm thấy có chút xấu hổ, cô vậy mà bởi vì suýt nữa đi lạc mà khóc, từ khi nào cô trở nên già mồm như vậy. Diệp Thù Yến cười nói: “Em đã rất lợi hại rồi, hơn nữa vẫn luôn bình tĩnh, nếu lúc đó em quay đầu lại, anh mới thực sự bị dọa chết đó.”
Vừa nói anh vừa nhìn đường đi xuống, cách với thời gian bắn pháo hoa càng gần, người phía sau càng ngày càng đông, con đường nhỏ đó bị kẹt kín người, nếu đi ngược chiều lại thì rất là nguy hiểm.
Diệp Thù Yến nhìn trái nhìn phải, kéo cô đi tìm một chỗ đứng cách xa dòng sông, hỏi Đường Noãn: “Ở đây em có sợ không?”
Đường Noãn lắc đầu: “Không có lố lăng như vậy đâu.”
Thật ra thì ngoại trừ bãi biển, còn những thể loại khác như bể bơi, sông hồ đều được, chỉ cần đừng quá gần mặt nước, chỉ là cái lần ngã xuống hồ vào tiệc sinh nhật Giang Miểu lần trước mới có chút ám ảnh đối với nước. “Vậy chúng ta tạm thời đứng ở đây ngắm, đợi đến lúc chính thức bắt đầu, người chắc hẳn sẽ ít đi, đến lúc đó lại đi ra.”
Đường Noãn gật đầu, lúc này mới hỏi: “Sao anh tìm được em? Em làm mất điện thoại rồi, còn tưởng rằng anh sẽ lên đỉnh núi.”

Nói xong còn có chút sợ hãi.
Diệp Thù Yến chỉ vào ngực cô nói: “Anh nghe thấy em gọi anh.”
Đường Noãn còn tưởng rằng anh nói đến khả năng đọc tâm: “Anh vẫn luôn cách em không xa?”
Diệp Thù Yến nói: “Cách khá xa, nhưng cho dù cách xa mấy thì anh cũng có thể nghe thấy giọng nói của em.”
Đường Noãn chớp chớp mắt: “Cái dị năng này của anh còn có thể tùy theo suy nghĩ của anh mà trở nên mạnh hơn hả?”
Diệp Thù Yến mỉm cười: “Chỉ có em.”
Đường Noãn lại nói: “Chỉ trở nên mạnh hơn đối với em?”
Lúc rất nhớ cô thì sẽ trở nên mạnh hơn? Vậy lúc bình thường cô có cần phải để ý suy nghĩ của mình không. Diệp Thù Yến nhéo eo cô, bế cô lên để cô treo trên người anh, đè đỉnh cô xuống vạch trần vào điểm mà có lẽ cô không thích nhất: “Lúc nào cũng mạnh mẽ với em.”
“Lúc bắt đầu, khoảng cách có hiệu quả của anh là năm mét.”
Đường Noãn nhất thời sững sờ, năm mét? Không đúng, lúc mới bắt đầu … vì vậy sau này còn thay đổi?
Nhìn ánh mắt khẳng định của Diệp Thù Yến, cô không khỏi lẩm bẩm: “Vậy bây giờ là bao nhiêu?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận