Chương 1229

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1229

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đám bạn đưa mắt nhìn nhau: ???

Tần Thiệu Hiên không ngờ mình còn có thể gặm được Thẩm Nhất Lạc, cậu cho rằng từ biệt ở tỉnh Quảng xong bọn họ sẽ không thể gặp nhau nữa, cho nên lúc này cực kỳ kích động.
Hôm nay là ngày khai giảng, trường học có chứng minh mới có thể vào, cổng trường rất chen chúc, Tần Thiệu Hiên không khỏi sẽ đụng trúng người khác, kéo theo từng đợt chửi mắng.
Chỉ là vừa nhìn thấy đối phương là Tần Thiệu Hiên, lại thức thời ngậm miệng lại!
Có thể tới ngôi trường này học phần đông không phải giàu thì cũng cao quý, thậm chí “cao quý” nhiều hơn.
Tần Thiệu Hiên cũng được coi là người cầm đầu trong lớn viện, nơi này có không ít người biết Tần Thiệu Hiên.
Cậu ta rất thuận lợi tới phía sau Tiểu Bối.
Tiểu Bối xếp hàng đi vào, không chú ý tới hàng phía sau chen vào một nam sinh.
Sau khi vào cổng trường rộng rãi hơn, cô bé leo lên xe đạp muốn rời đi.
Tần Thiệu Hiên thấy cô bé lâu như thế cũng không chú ý tới mình, không khỏi sốt ruột, nắm lấy yên sau của cô bé, muốn giữ cô bé lại, ai biết dùng lực quá lớn, bánh xe trượt ra sau, lăn lên mu bàn chân của cậu ta.
“Shh!” Thẩm Thiệu Hiên vô thức hít một hơi.
“Anh không sao chứ?” Tiểu Bối phát hiện mình đụng trúng người ta, vội vàng quay đầu kiểm tra.
Gương mặt xinh đẹp bỗng nhiên phóng lớn trước mắt, hô hấp của Thẩm Thiệu Hiên không khỏi chững lại, phản ứng lại vô cùng luống cuống, rõ ràng đã nghĩ xong lời muốn nói, ai biết nói ra lại là một chuyện khác: “Em, em làm bẩn giày của anh rồi!”
“Hả?” Tiểu Bối cúi đầu nhìn, quả nhiên phát hiện đôi giày thể thao màu trắng đỏ của cậu ta bị bánh xe của mình lăn ra một vết đen xì, lập tức đi lục cặp sách của mình, lấy khăn tay ra, ngồi xổm xuống chuẩn bị lau giày: “Xin lỗi, em lau cho anh…”
Lời chưa dứt, đối phương lập tức thu chân lại, tay của Tiểu Bối rơi vào khoảng không, giọng nói thiếu niên lạnh cứng, sắc mặt âm trầm — ở trong mắt Tiểu Bối là như vậy.
Trên thực tế, Tần Thiệu Hiên rất hoảng hốt: “Em làm gì!”
Tiểu Bối đứng dậy, nghiêm túc hỏi: “Vậy em giặt sạch sẽ cho anh được không?”
Lần này không đợi Tần Thiệu Hiên lên tiếng, một thiếu niên mặc đồng phục nhưng tư thái cà lơ phất phơ đi tới, ôm lấy cổ Tần Thiệu Hiên, xem kịch hay nói: “Em gái, em nghĩ nhiều rồi nhỉ? Giày của anh Thiệu bọn anh là hàng nhập khẩu, số lượng có hạn, trong nước đã sớm hết hàng rồi, có tiền cũng không mua được, giặt hỏng em đền nổi không?”
Đây được coi là trắng trợn sỉ nhục, người tụ tập tới ngày càng đông, đều là ôm tư thái hóng náo nhiệt.
Tần Thiệu Hiên sắp tức chết rồi, cậu ta cần cậu ta lắm mồm à?
Sợ Tiểu Bối tức giận phẫn nộ, cậu ta mở miệng giải thích, lại thấy sắc mặt đối phương bình tĩnh, giống như vốn không quá để tâm!
Đầu óc thiếu niên rút lại, nuốt xuống câu “không sao, anh không cần em đền” đã lên tới miệng, há miệng liền nói: “Hay là em xin lỗi anh? Em xin lỗi anh sẽ tha thứ cho em!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận