Chương 1234

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1234

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô bé chỉ có thể quay lại phòng học ngồi trước, đợi đám con trai kia đi rồi mới về.
Nhưng đợi tới đợi lui, đợi tới mặt trời lặn, đám con trai đó mới từ từ giải tán, trong đó cũng có con trai lớp cô bé, họ choàng vai bá cổ cười đùa quay về phòng học.
Nhìn thấy Tiểu Bối trong phòng học, cà lơ phất phơ dô một tiếng, tươi cười nói: “Tiểu công chúa lớp chúng ta siêng năng như vậy à, tan học rồi còn ở lại trường làm bài tập, thi có thể thi hạng nhất không?”
“Tiểu công chúa” mới đầu là cách xưng hô chê bai, bởi có người vô ý đụng trúng Tiểu Bối, Tiểu Bối tưởng đối phương muốn làm hại mình, phòng bị tránh đi, bị người không ưa cô bé trào phúng ‘thật sự tưởng mình là công chúa à, đụng cũng không được!’.
Bạn của Tiểu Bối liền bảo vệ cô bé, đáp lại một câu ‘giống công chúa hơn cả cậu đó, làm sao?’
Mà sau đó những người đó bắt đầu châm chọc Tiểu Bối, nhưng người ngoài lớp không biết.
Bởi vì Tiểu Bối xinh đẹp được công nhận, còn rất có khí chất, rất phù hợp với hình tượng công chúa trong tưởng tượng của không ít người, cho nên họ thật sự cho rằng là khen Tiểu Bối.
Xưng hô này liền tự nhiên trở thành nhãn mác trên người Tiểu Bối.
Bây giờ trong lòng Tiểu Bối đang bức bối, không muốn quan tâm bọn họ.
Các bạn nam thấy cô bé làm lơ, còn muốn nói gì, bị Tần Thiệu Hiên đá một cái: “Không có việc gì thì cút mau!”
“Đậu phộng, anh tức giận như thế làm gì?” Đám con trai ầm ĩ, một đám người ồn ào rời đi.
Tiểu Bối nghiêng tai nghe động tĩnh họ rời đi, lại đợi năm phút, đoán lớn khái họ đã đi xa, lúc này mới đứng dậy chuẩn bị về nhà.
Trong trường đã không còn ai cả, chỉ có tòa lầu văn phòng phía xa thi thoảng có bóng người cử động, Tiểu Bối một mặt sợ cha mẹ trong nhà quay về thấy cô chưa về sẽ lo lắng, một mặt lại sợ liệu có người đi tới nhìn thấy sự nhếch nhác của mình không, cho nên đi rất nhanh, thần kinh căng tới cực điểm.
Khi phía sau bỗng nhiên truyền tới một tiếng “này”, cả người cô bé bị dọa tới run rẩy, quay phắt đầu lại, cảnh giác nhìn đối phương, nhìn thấy Tần Thiệu Hiên vốn đã đi rồi.
Tần Thiệu Hiên đã đi rồi, khi đám người bọn họ đến chỗ dựng xe lấy xe, bánh xe của chiếc xe đạp màu trắng xinh đẹp nổi bật đó của Tiểu Bối xẹp xuống rất tự nhiên thu hút ánh mắt của họ.
Cậu ta không biết cô bé là biết xe hỏng đang đợi người tới đón, hay là còn chưa biết xe đã hỏng, vốn dĩ tức giận muốn đi nhưng ra khỏi cổng trường, cậu ta lại quay lại.

Nhìn thấy cô gái bị cậu ta dọa sợ, cậu ta lập tức hối hận, sao cậu ta phải to tiếng dọa cô bé như thế? Chỉ là vừa thấy dáng vẻ vô cùng phòng bị của cô bé, nỗi ấm ức và bực bội lởn vởn trong lòng cậu ta dâng trào lên, hung dữ nói: “Xe của cậu hỏng rồi, muốn đi bộ về sao?”
“Không liên quan tới cậu!” Tiểu Bối giữ chặt chuyện trong lòng, không dám đối lưng với cậu ta, chỉ có thể cứng nhắc xua đuổi cậu ta: “Cậu theo tôi làm gì? Đi mau đi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận