Chương 1235

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1235

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần Thiệu Hiên cảm thấy cô bé thật sự không biết tốt xấu, tức giận nói: “Cậu tưởng tôi muốn theo cậu à? Con đường này cũng không phải của nhà cậu, tôi muốn đi thì đi!”
Nói xong, cậu ta vẫn còn chưa hả giận: “Với cái tính thối này của cậu, chẳng trách bị người ta đánh nổ lốp xe.”
Rốt cuộc Tiểu Bối cũng chỉ là một cô gái mười hai tuổi, bản thân bị người ta đánh nổ lốp xe đã rất ấm ức rồi, kỳ kinh đầu tiên lại tới không chút phòng bị, khiến cô bé rơi vào trạng thái cực kỳ ngượng ngập, bây giờ còn bị người ta nói như vậy, ấm ức tới mức rơi nước mắt, tức giận nói: “Cậu dựa vào đâu nói như vậy? Nếu không phải vì cậu, tôi sẽ bị người ta đánh nổ lốp xe sao? Nói không chừng lốp xe của tôi chính là do cậu đánh nổ!”
Tần Thiệu Hiên nhìn thấy cô bé khóc, kinh ngạc đến phát ngốc, cậu ta không làm gì chứ? Không phải chỉ nói một câu sao? Sao cô bé lại khóc rồi/ Con gái yếu đuối như vậy sao?
Cậu ta luống cuống từ trên xe đạp đi xuống, đi tới bên cạnh cô bé, hoảng hốt không biết để tay chân ở đâu, cứng nhắc nói: “Cậu, cậu đừng khóc, lời tôi nói vừa nãy không phải cố ý. Tính, tính của cậu không thối…”
“Đều tại cậu!” Tiểu Bối dâng trào ấp ức, trực tiếp ngồi xổm xuống đấy khóc, thút thít kể lể: “Vì sao cậu phải chống đối với tôi, tôi làm bẩn giày của cậu, nhưng tôi đã đền cho cậu rồi, cậu còn không tha cho tôi, ức hiếp tôi đã đành, còn bảo người khác tới ức hiếp tôi! Cậu đúng là một người rất xấu xa!”
Cậu ta bảo người khác đi ức hiếp cô bé khi nào, rõ ràng là cô bé ức hiếp cậu ta thì còn, cậu ta muốn làm bạn với cô bé như thế, nhưng cô bé đều ngó lơ cậu ta!
Tần Thiệu Hiên chấn kinh lại ấm ức, muốn phản bác, nhưng thấy cô gái ấm ức khóc lóc, lại cảm thấy mình là con trai, không nên so đo với cô bé nhiều như thế.
Thế là cúi đầu nhận sai: “Được rồi, đều là lỗi của tôi, cậu đừng khóc nữa, tôi đưa cậu về nhà được không?’
“Cái gì gọi là được rồi? Vốn dĩ chính là cậu sai!” Tiểu Bối nghẹn ngào nói.
“Ừm ừm, đều là lỗi của tôi.” Tần Thiệu Hiên gật đầu lia lịa, ngồi xổm xuống cẩn thận nhìn cô bé.
Tiểu Bối bị cậu ta nhìn tới ngại khóc, lau nước mắt nói: “Cậu làm gì?”
Tần Thiệu Hiên vốn muốn an ủi cô bé dao động, nữ thật của cậu ta thật sự rất đáng yêu rất xinh đẹp, giống như búp bê vậy!
Thấy cuối cùng cô bé cũng nín, vươn tay về phía cô bé: “Đi thôi, tôi đưa cậu về.”
Tiểu Bối bình phục lại cảm xúc, đối mặt với Tần Thiệu Hiên có hơi ngại, nhưng bởi vì một màn vừa rồi, cô bé đã thay đổi cách nhìn về Tần Thiệu Hiên không ít, không đuổi cậu ta đi nữa, kéo áo chần chừ: “Có thể không tiện lắm…”
Tần Thiệu Hiên không nghe hiểu ý ngầm của cô bé, tưởng cô bé còn ghét cậu, tức giận lại ấm ức chất vấn: “Vì sao không tiện? Cậu ghét tôi như vậy sao? Tôi chỉ muốn làm bạn tốt với cậu mà thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận