Chương 1237

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1237

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Được!” Ánh mắt thiếu niên mông lung.
Tiểu Bối liền ngồi lên xe của Tần Thiệu Hiên.
Sau khi tới nhà, Tiểu Bối xuống xe, phát hiện trên xe thật sự có dấu vết, thiếu tự nhiên nói: “Cậu dắt xe vào trong sân đi, tôi rửa giúp cậu.”
“Vào, vào nhà cậu sao?” Tần Thiệu Hiên không chắc chắn hỏi.
“Ừm.” Tiểu Bối đẩy yên sau, muốn khiêng xe qua bậc cửa giúp cậu ta.
Tần Thiệu Hiên: “…” Cha mẹ cô bé có nhà nhỉ? Đây có được tính là gặp mặt phụ huynh không?
Nhưng, Lý Thâm và Thẩm Y Y còn có ba đứa con trai đều không có nhà.
Trong nhà chỉ có bảo mẫu, bảo mẫu biết rõ nguồn cơn, lập tức bảo Tiểu Bối đi rửa ráy, mình giúp chiêu đãi Tần Thiệu Hiên, lại rửa xe, rửa tới bóng loáng.
Lúc Tần Thiệu Hiên đạp xe về nhà cũng hoài nghi có phải bảo mẫu lén lút đổi một chiếc xe cùng kiểu cho cậu không!
“Sự cố” lần này ngoài ý muốn phá vỡ hiềm khích giữa Tiểu Bối với Tần Thiệu Hiên.
Ngày hôm sau, Tần Thiệu Hiên giúp Tiểu Bối lôi tên đầu sỏ đánh nổ lốp xe của cô bé ra, dẫn đám bạn xấu của cậu ta đánh đối phương một trận!
Từ đó trở đi, rất ít có người dám chống đối Tiểu Bối nữa, người giở trò sau lưng cũng ít đi, quan hệ của Tiểu Bối với Tần Thiệu Hiên cũng tốt lên.
Tần Thiệu Hiên giúp Tiểu Bối giáo huấn người bắt nạt cô bé, buổi trưa hẹn Tiểu Bối tới nhà ăn ăn cơm, dẫn cô bé quen những người anh em đó của cậu ta, cùng ra ngoài chơi…Tiểu Bối phụ đạo bài tập cho cậu ta, lúc cậu ta đánh nhau, “đưa dao” cho cậu ta, lúc đánh bóng rổ, cổ vũ cho cậu ta, mang đồ ăn ngon từ nhà tới cho cậu ta…
Trường học không phải không có tin đồn liên quan tới hai người, chỉ là Tiểu Bối có ba anh trai từ nhỏ đã lớn lên trong vòng vây con trai, không cảm thấy có gì không thỏa trong việc này.
Tuy Tần Thiệu Hiên có vài tâm tư lệch lạc, nhưng suy cho cùng chỉ là thiếu niên choai choai, lại xuất thân từ gia đình cao quý, ắt có giáo dưỡng riêng.
Biết rõ mặc kệ là cậu ta hay là Tiểu Bối, đều còn quá nhỏ, họ không thể vượt qua lằn ranh đó.
Sau khi thấy Tiểu Bối còn chưa nhận thức rõ, cậu liền buông xuống tâm tư đó.

Thời gian tới tháng 10.
Cuối cùng Thẩm Y Y và Lý Thâm cũng dành ra thời gian, định đi thăm thằng hai đã hơn nửa năm chưa gặp.
Sau khi Nhị Bảo biết cha mẹ sẽ tới, liên tục mấy ngày huấn luyện xong liền về ký túc xá sắp xếp đồ đạc, quét dọn vệ sinh.
Người ở viện gia thuộc đều cảm thấy kỳ quái.
Hàng xóm của cậu chạy tới hỏi thăm: “Tiểu Khải à, chỗ cậu cũng không bẩn mấy? Sao đột nhiên muốn quét dọn vệ sinh? Có phải là đối tượng sắp tới rồi không?”
“Không phải ạ.” Nhị Bảo đang chuyển bàn, cậu cao, tay dài chân dài, lưu loát khiêng bàn lên để sang một bên, cầm chổi lông gà, đồng thời quay đầu cười vui vẻ: “Là cha mẹ của cháu sẽ tới!”
Hàng xóm này là mẹ của liên trưởng Trâu ở liên kế bên bọn họ, nhân vật vai vế mẹ, vẫn bị gương mặt tươi cười của Nhị Bảo làm cho bừng tỉnh, lộ ra nụ cười mẹ hiền.

Bình luận (0)

Để lại bình luận