Chương 1238

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1238

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đứa nhỏ này thật đẹp trai!
Mẹ Trâu là một nhan khống ẩn hình, lập tức nảy sinh vài phần yêu mến với Nhị Bảo, phụ giúp sắp xếp đồ, lau bàn, nói chuyện với cậu: “Cha mẹ cậu sắp tới rồi à? Không phải! Cha mẹ cậu tới cậu quét dọn làm gì? Đợi cha mẹ cậu tới quét dọn giúp cậu là được rồi, mỗi ngày cậu huấn luyện bận như thế mệt như thế, chắc chắn cha mẹ cậu sẽ hiểu cho cậu!”
“Không không không, dì Trâu dì không hiểu cha mẹ cháu.” Nhị Bảo quét bụi ở trong góc lại, sau đó lại bắt đầu quét sàn nhà: “Nếu cha cháu thấy chỗ cháu bẩn như vậy, ông ấy chẳng những sẽ không dọn dẹp giúp cháu, lần sau sẽ không tới nữa!”
“Ài, đám đàn ông đều như vậy, không thích làm việc nhà, lão Trâu nhà dì là thiểu số.” Mẹ Trâu dương dương đắc ý, ở thời lớn coi trọng nam chủ ngoại nữ chủ nội, chồng của bà ấy là người đàn ông thiểu số sẽ giúp vợ làm việc nhà, bà ấy có thể không đắc ý sao?
“Nhưng không phải mẹ cháu cũng tới sao?”
“Mẹ cháu thì càng không cần trông mong, bình thường bà ấy thích sạch sẽ, lặn lội đường xa tới thăm cháu, sao cháu có thể để bà ấy dọn dẹp giúp cháu?” Nhị Bảo xua tay, khoa trương nói: “Hơn nữa, cháu dám để mẹ cháu dọn dẹp giúp cháu, cha cháu có thể đánh cháu thành đầu heo!”
Mẹ Trâu: ???
Bà ấy không nghĩ theo phương diện Nhị Bảo thương mẹ cậu, dù sao thì loại ví dụ này vẫn hiếm thấy trong cuộc sống.
Lời của Nhị Bảo, từ mấu chốt lọt vào tai của bà ấy chỉ có “mẹ cháu không cần trông mong”, còn có “cha cháu sẽ đánh cháu thành đầu heo”.
“Cha cháu bạo lực như vậy à?” Mẹ Trâu kinh khủng hỏi.
“Cha cháu là người bạo lực nhất cả thôn, không ai dám chọc cha cháu.” Nhị Bảo rất kiêu ngạo nói, trước đây cha cậu là ác bá trong thôn, có thể không bạo lực sao?
Mẹ Trâu: “…” Lúc này trong đầu bà ấy đã phác họa ra một hình tượng gia cảnh nghèo khó, cha tàn bạo hung ác, mẹ yếu đuối vô năng, bị cha mẹ ngược đãi mà lớn lên cho Nhị Bảo.
Ánh mắt bà ấy nhìn Nhị Bảo tràn ngập đồng tình, chẳng trách cậu làm việc lưu loát như thế, hóa ra là đã làm quen từ nhỏ rồi.
Khoảnh khắc này, tình thương của mẹ Trâu dành cho Nhị Bảo đạt tới đỉnh cấp, vốn dĩ chỉ là muốn tới nghe ngóng rồi quay về nấu cơm, bà ấy lại muốn ở lại giúp Nhị Bảo quét dọn nhà cửa, Nhị Bảo nói hết lời cũng không đi!
Ngày hôm sau, bà ấy lại truyền chuyện này cho hàng xóm của bà ấy, hàng xóm lại truyền cho hàng xóm của hàng xóm… Trong vòng một ngày, tất cả mọi người trong viện gia thuộc đều biết gia cảnh Nhị Bảo nghèo khó, cha tàn bạo hung ác, mẹ yếu đuối vô năng, cậu bị cha mẹ ngược đãi trưởng thành.

Mọi người suýt xoa phẫn nộ —
“Trên đời sao lại có cha mẹ như vậy? Sao có thể nô dịch đánh mắng con trai của mình chứ!”
“Liên trưởng Lý đẹp trai, ưu tú nhường nào? Còn là chính liên trẻ nhất trong liên, có thể nói là tiền đồ vô lượng, bao nhiêu người mong cậu ấy là con trai mình, cha mẹ cậu ấy không trân quý đã đành, thế mà còn có thể làm ra chuyện điên rồ là đánh mắng cậu ấy như vậy, ông trời thật không có mắt!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận