Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Edit : Hannah
Bạch Diệp đem ảnh chụp cùng video sao lưu, click mở thông tin , nhìn Triệu Lập gọi tới mấy chục cuộc gọi cũng không nhận, trầm mặc nghĩ đến, nếu anh biết cậu bị người thao qua, sẽ có phản ứng gì.
Bạch Diệp không có trả lời điện thoại, ngược lại đem điện thoại di động tắt máy, đón xe trở về chung cư.
Không nghĩ tới cậu mới vừa ra khỏi thang máy, đã bị một người dùng sức ôm vào trong lòng ngực “Bảo bối, em đi đâu vậy? Sao lại không nhận điện thoại của anh, anh lo cho em muốn chết!”
Bạch Diệp đôi mắt nháy mắt đã ươn ướt, cậu không phải không có lương tâm, cậu cũng sẽ thương tâm khổ sở, cảm nhận được anh hoàn toàn quan tâm cũng sẽ thập phần cảm động, cậu gắt gao mà nhắm mắt lại, khi mở ra một lần nữa trên mặt tràn đầy kiên quyết “Triệu Lập, chúng ta chia tay đi.”
Nam nhân, cũng chính là Triệu Lập, đột nhiên nắm lấy hai vai đem cậu hơi đẩy ra khỏi cái ôm, áp xuống lửa giận, chất vấn nói “Vì cái gì? Em cho anh một lý do, nếu không anh sẽ không đáp ứng, em đời này cũng chỉ có thể là người của anh, muốn chia tay? Em chết tâm đi!”
Bạch Diệp nháy mắt nhịn không được nước mắt, cậu hung hăng tránh khỏi tay anh, “Anh muốn lý do phải không? Được, em cho anh!” Tiểu Bạch một phen kéo áo sơ mi , cởi bỏ dây lưng cởϊ qυầи lộ ra dấu vết xanh tím đầy người cùng ái ngân, không khó tưởng tượng, cậu ngày hôm qua rốt cuộc gặp chuyện gì.
“Đây là lý do! Triệu Lập! Em bị người chơi rồi! Em chính là cái đồ đê tiện! Kỹ nữ! Biết là ai làm không?! Là anh em tốt của anh! Hắn ta tối hôm qua đem em chuốc say, mang vào khách sạn cường bạo em!” Bạch Diệp chỉ vào dấu dây thừng trên người thít chặt ra vệt đỏ hỏng mất gào rống, lại móc di động ra, click mở video “Xem a! Hắn còn chụp ảnh chụp cùng video, uy hϊếp em đi khách sạn tìm hắn ! Nghĩ đến là đối với em thực vừa lòng đi?”
“Chính là Triệu Lập! Em vĩnh viễn sẽ không khuất phục! Em nhất định sẽ báo án, em muốn cho tên phạm tội cưỡиɠ ɠiαи phải vào ngục giam!” Bạch Diệp ánh mắt châm chọc “Triệu Lập, hắn chính là anh em tốt của anh, anh sẽ vì hắn ngăn cản em sao?”
Triệu Lập hơi hơi hé miệng đang chuẩn bị nói cái gì, lại bị cậu đánh gãy “Xem a, xem cổ, xem gương mặt này , đây là Liễu Dịch làm ra tới.” Bạch Diệp than thở khóc lóc, tuyệt vọng nói “Từ khách sạn ra tới , em gặp Liễu Dịch, em cho rằng hắn là tới cứu em…… Không nghĩ tới, em chỉ lại gặp cầm thú mà thôi……”
“Bảo bối……” Triệu Lập nhìn vết thương đầy người cậu , trong lòng đau đớn.
“Không…… Em không phải kẻ dâʍ đãиɠ…… Không phải, em không có câu dẫn bọn họ…… A a a! Triệu Lập! Lão công! Anh ở nơi nào…… Cứu cứu em…… Cứu cứu em, ô ô ô……” Bạch Diệp đột nhiên mở to hai mắt, ngồi xổm xuống bất lực ôm lấy chính mình, trốn ở trong góc run bần bật, hai mắt đã mất đi tiêu cự.
“Không, em chính là kẻ dâʍ đãиɠ, em có tội, em có tội, là em sai, là em câu dẫn bọn họ, em có tội……”
Bạch Diệp thất thần lẩm bẩm, bộ dáng thần kinh hỏng mất cuối cùng đánh sập Triệu Lập, anh ngồi xổm xuống, dùng sức ôm gương mặt cậu, kiên định nói “Tiểu Bạch! Bảo bối! Bạch Diệp! Em nhìn anh! Em nhìn đôi mắt của anh !”.
Bạch Diệp ánh mắt chậm rãi ngắm nhìn, Triệu Lập biểu tình hòa hoãn cùng thanh âm nhẹ nhàng nói: “Bảo bối, em không có sai, người bị hại trước nay đều là vô tội, có tội chính là những kẻ ác ý thương tổn em, tin tưởng anh, lão công sẽ làm những người đó tất cả đều trả giá lớn giới!”
Bạch Diệp trong ánh mắt đầy nước mắt, ánh mắt lại càng ngày càng sáng, cậu thật mạnh gật đầu một cái, lại gật đầu một cái, gắt gao mà tiến lên ôm lấy anh.
Đúng vậy, người bị hại, vô tội!
……
Trong lúc Văn Tu không ngừng uy hϊếp Bạch Diệp, Triệu Lập lên tiếng tố cáo hắn, vô số người bị hại đứng dậy, Văn Tu cuối cùng bị tù chung thân , vốn dĩ Triệu Lập muốn cho người trói hắn lại, cho hắn chịu những thương tổn bảo bối đã chịu , lại bị Bạch Diệp ngăn trở, làm như vậy Triệu Lập không phải cũng giống Văn Tu hay sao.
Trong lúc này còn có tiểu nhạc đệm khác, vai chính thụ vậy mà cũng là người bị hạ của Văn Tu, cái này làm cho Bạch Diệp rất kinh ngạc, bất quá tưởng tượng bản thân cướp hết đất diễn của vai chính thụ, cũng liền không ngạc nhiên lắn, thậm chí còn có điểm chột dạ, khụ khụ……
Vì đền bù cho vai chính thụ, cậu giúp hắn vào giới giải trí, đưa cho vai chính thụ rất nhiều tài nguyên, vì thế Triệu Lập còn uống đến mấy vại dấm, dẫn tới cho dù sau này vai chính đứng đỉnh giới giải trí, Triệu Lập vẫn như cũ đối với hắn sắc mặt không tốt.
Đặc biệt là sau khi vai chính thụ hướng cậu thổ lộ, Triệu Lập chỉ kém không cầm đao đến chém người, không chém được thì đưa người ra nước ngoài, để hắn ra ngoại quốc phát triển đi thôi, đỡ phải ở quốc nội làm anh ngứa mắt..
Cũng chính bởi vì Bạch Diệp quá được hoan nghênh, Triệu Lập phòng cái này phòng cái kia phiền đến không chịu được, trực tiếp liền lôi kéo Bạch Diệp đi lãnh chứng, thành phu phu hợp pháp , đúng rồi, quên nói, nam nam kết hôn ở thế giới này là hợp pháp.
Từ Cục Dân Chính đi ra , Bạch Diệp đột nhiên nhớ tới cái gì, “Lão công, anh có phải có đã từng lừa em không a?”
Triệu Lập trong lòng căng thẳng, nuốt nuốt nước miếng “Bảo bối a, cái kia, anh nói em nhưng đừng nóng giận……”
“Anh nói trước xem” Bạch Diệp mắt lé xem anh.
“Em còn nhớ ngày đó khi em gặp anh. Em ở công ty bị người khi dễ……” Triệu Lập biểu tình thấp thỏm “Người kia… Là anh……”
Bạch Diệp biểu tình nghiêm túc nhìn chằm chằm anh nửa ngày không nói chuyện, nhìn anh càng ngày càng lo lắng, trên trán đều bắt đầu đổ mồ hôi lúc này mới xì một tiếng “Em đã sớm biết! Anh luôn nhìn chằm chằm mông người ta từ lúc bước vào, việc lại phát sinh ở văn phòng tổng tài, tầng lầu độc lập , muốn không đoán đến là anh rất khó a!”
Triệu Lập thở phào nhẹ nhõm một hơi, rồi lại nhịn không được hỏi ” Bảo bối đừng tức giận ? Chúng ta về nhà đi? Hôm nay chính là tân hôn, phải động phòng hoa chúc? Đổi chút tư thế, anh chính là suy nghĩ đã lâu……”
“Ban ngày ban mặt không đứng đắn, anh im miệng a!” Bạch Diệp mặt đỏ lên, vội vàng đi che miệng anh, không chỉ không che được, còn bị anh bắt được tay hôn một cái.
“Đi thôi, bảo bối, anh cõng em về nhà.” Triệu Lập thoáng khom lưng, quay đầu đối với cậu cười.
Bạch Diệp trên mặt cũng cười, đó là nụ cười ngọt ngào hạnh phúc .
……
Hai người cười đùa đi xa, lại không biết ở nơi xa có một nam nhân thất vọng nhìn bọn họ thật lâu, thẳng đến khi nhìn không thấy bọn họ nữa, nam nhân mới lảo đảo rời đi.
“Tiểu Bạch, anh yêu em” Liễu Dịch lẩm bẩm “Còn có, thực xin lỗi……”
Tiếng chuông di động vẫn luôn vang, Liễu Dịch lại không nhấc máy, hắn đã không còn bất cứ cái gì, nghệ sĩ đều bị đào đi, công ty tuyên bố phá sản, hắn từ lớn tổng tài vài tỷ biến thành một kẻ nghèo hèn, Triệu Lập, thật sự quá tàn nhẫn.
Di động vẫn bám riết không tha , Liễu Dịch cuối cùng vẫn là chết lặng tiếp nhận, bên trong truyền đến thanh âm khóc cùng kinh hỉ của mẹ hắn “Con trai, Triệu gia từ bỏ nhằm vào Liễu gia, con mau trở lại đi, chúng ta người một nhà cùng nhau nỗ lực, tương lai sẽ khá lên, con trai, con mau trở lại đi, mẹ sẽ làm món cá kho con yêu thích nhất.”
“Mẹ……” Một nam nhân hơn ba mươi tuổi, ngồi xổm nơi góc đường, khóc không thành tiếng.
【 thế giới thứ hai nhiệm vụ đã hoàn thành, muốn hay không rời khỏi 】
“Rời khỏi”
【 Cũng dùng tích phân phục chế thân thể 】
“Đúng vậy”

Bình luận (0)

Để lại bình luận