Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Editor : Hannah
Lệ Lệ vui vẻ ôm cổ ba “Ba ba! Con được ngôi sao trị khỏi rồi!”
Lý Bình cũng cảm thụ được sự ấm áp của năng lượng, hốc mắt ướt nóng, hắn ôm chặt lấy con gái, nghĩ mà sợ lại hổ thẹn không nhịn được mà hôn hôn khuôn mặti gầy yếu của con, ” Con ngoan , thật tốt quá, thật tốt quá, con không có việc gì, mọi người đều không có việc gì, này thật là thật tốt quá……”
Lý Bình ánh mắt cuồng nhiệt nhìn về phía trên đài cao hình bóng người thiếu niên mệt mỏi đứng không vững , trong lòng cảm kích cùng kích động làm hắn phát không ra thanh âm, nhìn thiếu niên tựa hồ muốn té ngã còn cầm lòng không đậu tiến lên một bước muốn đỡ lấy cậu, nhưng không đợi hắn tới gần, thiếu niên đã bị một người nam nhân cao lớn kịp thời tiến đến ôm vào trong lòng ngực, chợt loé lên rồi biến mất không thấy.
Lúc này, Lý Bình mới phản ứng lại, người nam nhân cao lớn hình như là người lãnh đạo căn cứ bọn họ , Nam Dực.
Tình huống giống như Lý Bình cũng có không ít , bọn họ đều đối với thiếu niên có sự cuồng nhiệt sùng bái, rốt cuộc, đây không chỉ là trị liệu dị năng giả bình thường, mà còn có thể giúp đỡ mọi người ngay cả khi bị virus tang thi lây nhiễm a!
Đêm đó, trên quảng trường người quá nhiều, tin tức về trị liệu dị năng giả có thể giải virus tang thi lấy tốc độ không thể tưởng tượng được lan truyền toàn căn cứ.
【 Căn cứ Hoài Nam 】
Một nam nhân diện mạo thập phần tuấn mỹ, khí chất lại âm trầm vạn phần hứng thú cong lên đôi môi mỏng màu đỏ tươi , “Có thể khắc chế virus tang thi , trị liệu dị năng giả a, thú vị, thật sự thú vị……”
Bạch Diệp dị năng lại lần nữa hao hết, kỳ thật nếu không phải có hệ thống dùng tích phân thăng cấp cấp bậc dị năng , cậu căn bản không có biện pháp phóng xuất ra nhiều năng lượng như vậy
Nam Dực ôm Bạch Diệp cả người đỡ đẫn mệt mỏi, không có đem người đưa trở về, mà lại đem người mang về nhà của mình .
Tin tức Bạch Diệp có thể trị liệu người lây nhiễm khẳng định là giấu không được, là duy nhất hy vọng, cậu tất nhiên sẽ là sự mơ ước của tất cả các căn cứ, chỉ có đem người mỗi ngày ở dưới mí mắt mới là cách làm ổn thỏa nhất .
Đối này điều này Bạch Thư một chút ý kiến cũng không có liền đem chính em trai của mình đóng gói dâng lên. Nam Dực lại một lần nữa nhịn không được hoài nghi Bạch Thư có phải anh trai ruột của Bạch Diệp hay không, anh thật sự không nhịn được nói ra cái nghi vấn này .
“Đương nhiên là thật a.” Bạch Thư tên nghe tới vô cùng thư sinh nho nhã, nhưng người hắn lại cơ bắp cường tráng thần kinh thô cao 1m9, hơn nữa, là thẳng nam sắt thép, hắn hoàn toàn không biết em trai mình mỗi ngày đi theo anh em tốt là bởi vì thích anh, còn tưởng rằng em trai mảnh mai mỗi lần đi theo Nam Dực ra ngoài làm nhiệm vụ là vì đề cao năng lực của bản thân, cho nên, Bạch Diệp chỉ cần nói muốn cùng Nam Dực đi ra ngoài, hắn đều sẽ không chút do dự đáp ứng, còn vẫn luôn cho rằng, em trai nhà mình thân thể yếu ớt cần rèn luyện thêm.
“Hơn nữa…” Bạch Thư trên mặt tuấn mỹ lộ ra một nụ cười thẹn thùng , “Chúng ta đã ở chỗ này một thời gian, tôi đã thật lâu không có phát tiết qua, đặc biệt ngượng ngùng mang nữ nhân về nhà, khụ khụ, cho nên, tôi đem em trai giao cho cậu đặc biệt yên tâm!”
“……” Nguyên lai là như thế này, Nam Dực bừng tỉnh lớn ngộ.
Vốn dĩ anh còn cảm thấy mang em trai nhà người ta về có điểm ngượng ngùng, nhưng hiện tại thấy được, Bạch Thư phỏng chừng còn phải cảm ơn anh.
“Lão lớn vất vả, cảm ơn nha!” Bạch Thư ôm nữ nhân dáng người nóng bỏng bên người , cười hướng lão lớn nhà mình nói cảm ơn.
“……” Nam Dực cái gì cũng chưa nói.
Thế là, Bạch Diệp liền ở trong biệt thự xa hoa của Nam Dực.
Trừ bỏ mỗi ngày dưới sự bảo vệ của một đống người đi chữa bệnh trị liệu đến hao hết dị năng , Bạch Diệp mỗi ngày sinh hoạt ở mạt thế cùng trước kia cũng không có khác nhau quá lớn .
Chính là nhiệm vụ chủ tuyến chậm chạp không thực hiện được. Mỗi ngày đều quá mệt mỏi, nam chủ cũng không biết làm cái gì, mỗi ngày nhìn không thấy người, làm cho Bạch Diệp đặc biệt buồn bực.
“Được rồi.” Bạch Diệp sắc mặt tái nhợt dừng vận chuyển dị năng , tiễn đi người bị lây nhiễm đang cực vui mừng mà khóc lóc, cậu mỏi mệt lên xe về biệt thự, tùy tiện rửa mặt một phen liền đem chính mình ngã vào trên giường mềm mại , một giây sau đã ngủ.
Ngày hôm sau , Bạch Diệp mơ mơ màng màng rời giường, mặc quần áo tính toán đi ra trạm xá.
Còn không đợi cậu xuống lầu, Nam Dực liền đầy mặt vui mừng vọt đi lên, bàn tay to xuyên qua dưới nách cậh, bế lên cao hứng mà xoay vài vòng, xoay đến Bạch Diệp đầy đầu dấu chấm hỏi, nam chủ đây là điên rồi? Còn có… Sao cậu lại gầy yếu như thế , nam chủ cử tựa như đang quăng con gà, cũng quá đả thương lòng tự tôn đi!
“Tiểu Bạch, thành công! Chúng ta thành công!” Nam Dực trên mặt tràn đầy kích động, anh thậm chí khống chế không được ở trên mặt Bạch Diệp rơi xuống vô số nụ hôn nho nhỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận