Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Editor : Hannah
Từ sau ngày hôm đó, Bạch Diệp vẫn luôn không có cơ hội đi làm nhiệm vụ chi nhánh. Mỗi ngày không phải đi trị liệu cho người bị lây nhiễm, thì chính là bị nam chủ được gọi là thẳng nam cùng dây đằng thay phiên thao tưới tϊиɧ ɖϊ©h͙.
Dị năng trị liệu cũng quá thảm đi, cậu có bán thảm cũng không được, mỗi lần đều bị hung hăng thao hư, nghỉ ngơi một đêm liền khôi phục như lúc ban đầu, mỗi lần làm đều bị bắt làm đủ các tư thế…… Bất quá, nam chủ cùng dây đằng thích là được rồi ( cười ).
Ba tháng sau, 【 căn cứ Đào Nguyên】 tuyên bố nghiên cứu thành công vắc-xin kháng virus tang thi, mời các căn cứ tham gia sự kiện công bố năm ngày sau
Bạch Diệp vui đến muốn chảy nước mắt rồi, nam phụ a nam phụ, nhiệm vụ a nhiệm vụ, cuối cùng cũng có cơ hội hoàn thành!
Năm ngày sau.
Bạch Diệp cuối cùng cũng gặp được nam phụ nhiệm vụ chi nhánh , người lãnh đạo [ căn cứ Hoài Nam ] Vệ Thành Vân,khuôn mặt anh tuấn ,dáng người cao lớn , trên mặt luôn mang theo ý cười, thật nhìn không ra là người tính cách âm u bất định nổi danh sát thần.
Vệ Thành Vân khách sáo cùng Nam Dực chào hỏi ,ánh mắt vẫn luôn lặng lẽ quan sát Bạch Diệp, cong môi cười cười.
“Đây là dị năng giả trị liệu duy nhất của chúng ta đi?” Vệ Thành Vân vươn bàn tay tái nhợt thon dài , hơi hơi cúi đầu “Chào em, anh là Vệ Thành Vân đến từ [ căn cứ Hoài Nam ], thật cao hứng khi được biết em, tiểu khả ái.”
“Anh, chào anh.” Rình coi bị người ta phát hiện, Bạch Diệp khuôn mặt đỏ bừng, rất là ngượng ngùng vươn bàn tay trắng nõn nắm bàn tay to của anh.
Vệ Thành Vân một phen nắm lấy bàn tay nhỏ vuốt ve , một bên sờ một bên còn cảm thán nói, “Không hổ là trị liệu dị năng giả, tay thật mềm a, cũng không biết……” Không biết nơi khác có non mịn như bàn tay này hay không, không, có lẽ xúc cảm còn tốt hơn.
“Đội Trưởng Vệ , bên này mới!” Nam Dực sắc mặt thập phần khó coi đem Bạch Diệp kéo về phía sau, đối với Vệ Thành Vân lạnh nhạt nói, ” Đội trưởng Vệ tới căn cứ chúng tôi mục đích rốt cuộc là gì, mong anh rõ ràng, không cần làm việc dư thừa.”
“Nếu không, mạt thế nhiều việc ngoài ý muốn như vậy , đội trưởng Vệ nếu không cẩn thận, có thể mất nhiều hơn được.” Nam Dực lôi kéo Bạch Diệp cùng Vệ Thành Vân lãnh lãnh đạm đạm nói, “Tôi cùng tiểu Bạch còn có việc, xin lỗi không tiếp chuyện được, đội trưởng Vệ cứ tự nhiên.”
Vệ Thành Vân hiểu rõ, tiểu mỹ nhân đã có chủ, chính là, anh rất thích đập chậu cướp hoa à ……
Không phải càng kí©ɧ ŧɧí©ɧ sao?
Từ khi Nam Dực phát hiện Vệ Thành Vân đối với Bạch Diệp có điểm mơ ước, liền như chó giữ xương, hại Bạch Diệp không có cơ hội tiếp xúc với nam phụ.
Mà Vệ Thành Vân rõ ràng biết Nam Dực phòng bị, vẫn như cũ mỗi ngày ở trước mặt bọn họ lắc lư, nhiều lần đều nói là ngẫu nhiên gặp được, cực kỳ không biết xấu hổ.
Cuối cùng, 【căn cứ Hoài Nam 】 cùng 【 căn cứ Đào Nguyên 】 ký hiệp ước vắc-xin , mỗi năm hai bên sẽ trao đổi vũ khí đạn dược cùng vắc-xin với nhau.
Nam Dực quả thực vui vẻ đến muốn đốt pháo, tên cẩu mặt dày cuối cùng cũng lăn!
“Tiểu khả ái, chúng ta thực mau sẽ gặp lại.” Vệ Thành Vân cũng không để ý Nam Dực không hề che giấu ý đồ đuổi người, vẫn ôm Bạch Diệp một chút .
“Nga, nga……” Bạch Diệp có hơi mơ hồ, tổng cảm thấy nam phụ lời nói có thâm ý.
Chính là nam chủ dù sao cũng là đệ nhất cường giả mạt thế , anh luôn coi cậu chặt như vậy, nói thật, khả năng làm nhiệm vụ với nam phụ rất thấp.
Nam Dực tức muốn chết rồi, họ Vệ này trước khi đicòn muốn ghê tởm anh một chút.
Đêm đó, Nam Dực liền lấy lý do “Tiêu độc” , đem Bạch Diệp trong ngoài ăn sạch vài lần.
……
Khi Bạch Diệp bị bắt đến 【 căn cứ Hoài Nam ], cả người đều ngây ngốc . Nam phụ cũng quá ngưu bức đi, dị năng của anh ta thế mà là thôi miên! Trực tiếp thôi miên anh trai cậu, làm anh trai cậu đem tự mình đem cậu ra ngoài, Nam Dực đương nhiên sẽ không phòng bị Bạch Thư, Bạch Diệp cứ như vậy xuất hiện ở trên địa bàn của Vệ Thành Vân .
“Tiểu khả ái, anh nói rồi, chúng ta thực mau liền sẽ gặp lại.” Vệ Thành Vân đẩy cửa phòng đi đến, đối với Bạch Diệp cười cười đầy hứng thú.
“Anh đem tôi lừa tới không sợ Nam Dực ra tay với căn cứ của anh sao?” Bạch Diệp cảnh giác lui về phía sau.
Vệ Thành Vân liếʍ liếʍ môi, cuối cùng đem tiểu khả ái kéo trở lại, “Nam Dực rất mạnh, hắn tùy thời điểm đều có khả năng tìm tới, vốn dĩ muốn cùng em bồi dưỡng tình cảm , đáng tiếc thời gian không đợi người, anh phải ăn em trước khi hắn đuổi tới mới được”
“Tiểu bảo bối, em có khả năng phải chịu khó một chút.” Vệ Thành Vân cởϊ áσ khoác ném ở một bên, chậm rãi tới gần Bạch Diệp.
“Anh không muốn đối xử thô bạo, anh đối đãi với tình nhân từ trước đến nay đều là người tình ta nguyện, em là người đầu tiên làm anh phá lệ .” Vệ Thành Vân tiếc nuối lắc lắc đầu, đối với Bạch Diệp trừ bỏ trị liệu còn lại không có sức chiến đấu gì , phóng thích dị năng của mình.
“Từ giờ trở đi, anh là người yêu của em, em yêu anh, muốn lấy lòng anh, em bức thiết muốn anh……”
“Đến đây đi, bảo bối, lấy lòng anh…”
Bạch Diệp bị thôi miên chậm rãi đi tới, đem bàn tay đặt lên người Vệ Thành Vân.
Bạch Diệp hai mắt vẫn như cũ mất đi thần chí ngồi ở mép giường, thuận theo cách quần sờ sờ côn ŧɦịŧ anh, mê muội ở mặt trên hôn hôn lại liếʍ ɭáρ , đem vải dệt liếʍ ướt nhẹp.
Phảng phất cảm thấy như vậy cũng không đã ghiền, cậu nhanh chóng cởi bỏ dây lưng, giải thoát côn ŧɦịŧ thô lớn nhảy ra.
“Thật lớn, thật dài, thật thô……” Bạch Diệp đầy mặt kinh ngạc cảm thán, đôi tay mê muội nắm lấy côn ŧᏂịŧ, ở trên mặt bảo bối cọ động vài cái, rồi sau đó mở môi đỏ đem qυყ đầυ ngậm vào trong miệng.
“A, bảo bối, đối, cứ như vậy……” Vệ Thành Vân vừa lòng vuốt ve khuôn mặt nhỏ phấn nộn của Bạch Diệp , ở mạt thế còn có được khuôn mặt cùng làn da non mềm như vậy, cứ như trời sinh là để nam nhân thao vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận