Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Editor : Hannah
Tên họ: Bạch Diệp
Giới tính: Nam
Tuổi: Mười tám
Thân phận: Pháo hôi, diện mạo tuấn dật, dáng người cường tráng. Khi 5 tuổi được nam chủ Bạch Mạch Nhiễm nhận nuôi, 18 tuổi vì cứu con của nam chủ mà tử vong.
Cải tạo : dáng người nhỏ gầy, thân kiều mềm mại đẩy cái là ngã.
Bạch Diệp vô cùng mong chờ háo hức tiến vào thế giới mới, sau đó mặt ngây ngốc đứng ở trước cửa cô nhi viện cũ nát .
Nơi đây tràn đầy những tiểu oa oa nho nhỏ quần áo dơ hề hề còn có, Bạch Diệp ngẩng đầu nhìn chăm chú nam nhân mặt lạnh nhạt trước mắt.
“Từ giờ trở đi, ta chính là ba ba của con.” Nam nhân giọng nói cũng lãnh đạm giống như vẻ mặt của hắn , Bạch Diệp ngơ ngác gật gật đầu.
Nam nhân thấy cậu gật đầu, liền xoay người đi đến bên cạnh xe “Đuổi kịp.”
Bạch Diệp chân ngắn cố hết sức đuổi theo sau.
Bạch Diệp cứ như vậy đến ở Bạch gia, nhiệm vụ mỗi ngày chính là bồi ăn bồi uống bồi chơi cùng tiểu thiếu gia Bạch Húc, thậm chí có đôi khi còn phải bồi ngủ.
Buổi tối, Bạch Diệp mặc áo ngủ lén lút từ trong phòng ngủ chạy tới cửa phòng Bạch Mạch Nhiễm, đang chuẩn bị đẩy cửa ra, phía sau đột nhiên truyền tới thanh âm thanh thúy của anh trai, làm cậu sợ tới mức giật bắn mình.
“Diệp Diệp, hôm nay anh muốn ngủ với em.” Bạch Húc đứng ở phía sau cách đó không xa, xoa xoa đôi mắt mơ mơ màng màng .
“Anh làm em sợ muốn chết!” Bạch Diệp chu miệng, không ngừng vỗ vỗ ngực.
“Em không thể luôn ngủ với ba ba, ba sẽ không thích đâu, lần trước có cái dì thân mình trần trụi đã bị ba ném ra khỏi biệt thự.” Bạch Húc vẻ mặt nghiêm túc giáo huấn, “Em ngủ với anh, anh thích em.”
Bạch Diệp trợn tròn mắt, “Hừ, em cùng với cái dì kia mới không giống nhau đâu, ba ba sẽ không ném em ra ngoài.” Hơn nữa hệ thống đã nói Bạch Mạch Nhiễm tuy rằng ít khi nói cười , nhưng kỳ thật trong lòng rất thích mấy thứ dễ thương làm nũng! Đáng tiếc Bạch Húc là tiểu mặt than, hai ba con họ giống nhau như đúc, lúc nào cũng phát ra khí lạnh.
“Em nói bậy, mỗi lần em trộm bò lên giường ba ba, ba trên mặt đều không có biểu tình, ba khẳng định không cao hứng!” Bạch Húc duỗi tay giữ chặt tay nhỏ Bạch Diệp kéo về phòng mình “Về sau em ngủ với anh, ngoan, nghe lời.”
Bạch Diệp không tình nguyện cứ như vậy bị Bạch Húc lôi đi, hai người không biết rằng phía sau cánh cửa Bạch Mạch Nhiễm mặt than suy tư, cảm thấy biểu tình của mình có thể hiện chán ghét Bạch Diệp sao?
Bạch Diệp sống ở Bạch gia bất tri bất giác đã 13 tuổi, Bạch Húc cũng 14 tuổi, đã là hai tiểu thiếu niên tuấn tú tràn ngập sức sống
Sáng sớm, ánh mặt trời ngoài cửa sổ từ từ chiếu vào, đánh thức thiếu niên còn hơi trẻ con trên giường tỉnh dậy, cậu mơ mơ màng màng mở mắt , lười nhác muốn vươn vai lại phát hiện bản thân bị một người khác ôm chặt như bạch tuộc.
“Ca, anh tỉnh tỉnh, buông em ra, em muốn rời giường.” Bạch Húc lại trộm vào phòng cậu ngủ!
Từ đêm cậu bị Bạch Húc kéo đi khỏi cửa phòng ba ba,ngày hôm sau hai người bọn họ đã bị Bạch Mạch Nhiễm hạ lệnh không cho phép ngủ cùng nhau, vô luận Bạch Húc kháng nghị thế nào cũng không được, thậm chí còn dặn dò Bạch Diệp buổi tối đi ngủ nhớ khoá cửa. Đương nhiên, Bạch Mạch Nhiễm có chìa khóa, khoả cửa chỉ để cản Bạch Húc mà thôi.
Bạch Húc bị Bạch Diệp đẩy cũng không tỉnh, ngược lại sắc mặt ửng hồng nỉ non gọi “Diệp Diệp”, một bên gọi một bên ở trên người Bạch Diệp cọ cọ không ngừng.
Bạch Diệp bị vật cứng chọc cọ, cũng nhịn không được đỏ mặt, trong lòng không ngừng phun tào: Trời má ! Bạch Húc mới 14 tuổi, sao thứ đồ kia lại lớn thế? Quá không khoa học đi!
Thấy Bạch Húc càng cọ lửa càng cháy , thậm chí môi còn ở trên mặt cậu thơm lung tung, Bạch Diệp không thể không dùng sức giãy giụa, cậu cảm thấy nếu còn tiếp tục, hậu quả sẽ thực sự đáng sợ.
“Ca, anh mau tỉnh lại, anh đang làm gì a, anh ôm em nóng quá a.” Tiếng kêu ” Ca” này là Bạch Húc bắt cậu gọi, ai, bản thân cậu tính ra cũng hơn trăm tuổi , hiện giờ còn phải kêu một đứa nhóc 14 tuổi là anh.
“Ân……? Diệp Diệp, em tỉnh sớm vậy a.” Bạch Húc cuối cùng cũng tỉnh, nhưng hạ thân vẫn nhất trụ kình thiên, tay chân lại buông lỏng ra.
Bạch Húc vừa buông lỏng, Bạch Diệp liền xẹt cái đứng lên “Ca! tiểu kê kê của anh ngẩng đầu rồi, anh có phải muốn đi tiểu hay không a, nếu em không đánh thức anh, anh chắc chắn sẽ đái dầm!”
Bạch Húc cũng thực mê man, tuy rằng không biết vì cái gì côn ŧᏂịŧ của mình lại ngẩng đầu, nhưng anh mơ hồ cảm thấy không phải muốn đi tiểu, “Anh kê kê không nhỏ , cũng không muốn đi tiểu, ngô, thật kỳ quái.”
Bạch Diệp hắc tuyến, người này phản ứng đầu tiên vậy mà là đi phản bác kê kê của mình lớn nhỏ, “Ca, em cảm thấy anh nên đi khám bác sĩ đi, kê kê của anh không chỉ sưng lên, vừa rồi còn ôm em vừa thơm vừa cắn, cổ em đều bị anh thơm ra dấu vết, còn đau nữa.”
Bạch Diệp chỉ vào vệt đỏ trên cổ mình bị hôn ra lên án.
Bạch Húc cũng không biết như thế nào, nhìn dấu vết màu đỏ , trong lòng lại ngứa ngáy, hạ thân càng sưng lớn hơn, toàn thân vẫn luôn khao khát cái gì, nhưng lại không phát tiết ra được, đầu đều là mồ hôi.
“Vì anh là anh trai của em, nên em không so đo anh cắn em, hừ ~ em còn phải xuống lầu ăn bữa sáng đây.” Bạch Diệp thấy anh nín nhịn đến đầu đầy mồ hôi, cũng có chút đau lòng, vừa nói vừa khom lưng mặc quần.
Mông thịt bởi vì chủ nhân khom lưng liền bị qυầи ɭóŧ màu trắng phác họa ra một độ cong ngọt ngào, Bạch Húc nhìn mà miệng khô lưỡi đắng, nhìn chằm chằm Bạch Diệp đến khi cái mũi chậm rãi chảy máu cam.
“Ca!!!” Bạch Diệp sợ hãi kêu lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận