Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Editor : Hannah
Bạch Diệp cắn cắn môi, uỷ khuất mà để vở bài tập lên bàn, sau đó an tĩnh về chỗ ngồi.
Bạch Diệp sở dĩ dính anh trai cùng ba ba như vậy, là bởi vì cậu cảm thấy trên thế giới này chỉ có ba ba cùng anh trai là yêu thích cậu, sẽ cùng cậu nói chuyện phiếm, sẽ lắng nghe khi cậu nói, rời khỏi bọn họ, toàn bộ thế giới này đối với cậu đều trở nên an tĩnh.
Cậu kỳ thật không thích đi học, nhưng ba ba vẫn luôn nói hy vọng cậu trở nên ưu tú hơn, cậu biết bản thân chỉ là đứa nhỏ đi ba ba nhận nuôi, cậu sợ hãi nếu như bản thân không nghe lời sẽ bị vứt bỏ.
Cậu không thể bị vứt bỏ, không thể…….
“Này cậu có nghe nói chưa, vị kia của Cận gia bởi vì thành tích quá kém mỗi ngày còn đánh nhau, bị người trong nhà cưỡng chế lưu ban.”
“Cậu nói Cận Tử Huyền sao, hắn muốn lưu ban? Vậu chẳng phải sẽ cùnh khối với chúng ta à! Cậu đoán xem hắn có tới lớp chúng ta không a!”
“Không biết, bất quá vẫn mong sẽ tới”
“Loại hình badboy như hắn tôi rất thích, thực MAN a….”
Mấy nữ sinh ghé vào nhau khe khẽ nói nhỏ, Bạch Diệp nghe được ở trong lòng phun tào: Một đứa nhóc con mười lăm tuổi, chưa đủ lông đủ cánh, còn MAN……
Bạch Diệp đang phun tào đến cao hứng, không biết khi nào trong lớp những âm thanh khe khẽ nói nhỏ toàn bộ biến mất.
“Phanh”
Một cái cặp được để lên trên bàn bên cạnh của cậu, làm cậu giật mình một cái, ngẩng đầu lên nhìn liền thấy một thanh niên bộ dáng cao lớn soái khí.
Cận Tử Huyền buồn cười nhìn bé con giống như con thỏ này, hai mắt tròn xoe mở to ngập nước, lên án liếc mắt nhìn hắn một cái sau đó lại sợ hãi cúi đầu, cả người rụt lại vào trong một góc, khóe mắt ửng đỏ, giống như vừa bị người ta hung hăng khi dễ, thoạt nhìn phá lệ thú vị.
“Nhóc con, xin chào, tôi kêu Cận Tử Huyền, về sau ngồi bên cạnh cậu, cậu không ngại chứ.” Cận Tử Huyền ngoài miệng nói khách khí, nhưng người đã ngồi ở trên ghế, một bàn tay để ở trên cổ thỏ con, mạnh mẽ đem khuôn mặt nhỏ xoay lại.
“Không, không ngại…” Bạch Diệp vừa sợ hãi nói lắp, vừa giới thiệu chính mình “Anh, xin chào, tôi kêu Bạch Diệp.”
Còn là một bé thỏ con hiểu chuyện lễ phép , Cận Tử Huyền nghĩ thầm, về sau nhất định sẽ không nhàm chán.
“Cậu, cậu, cậu là tiểu nói lắp sao?” Cận Tử Huyền ác ý trêu chọc Bạch Diệp, thành công nhìn thấy bé con sốt ruột đến đỏ mặt.
“Không, tôi không phải tiểu nói lắp, mà, hơn nữa, hiện tại là thời gian tự học, không thể nói chuyện.” Thỏ con bộ dáng nghiêm túc làm Cận Tử Huyền ở trong lòng cười như điên, cảm giác bực bội khi bị người nhà cưỡng chế lưu ban đều biến mất sạch sẽ.
“Được, tôi nghe cậu, tôi không nói.” Cận Tử Huyền sủng nịch nhéo nhéo khuôn mặt trắng nõn của cậu, buông tay trước khi bé con bốc khói …… Ai, sao lại đáng yêu như vậy được chứ.
Bạch Diệp mặt càng đỏ hơn, yên lặng lấy sách giáo khoa ra bắt đầu tự học.
Học sinh chung quanh yên lặng mà nhìn sư việc vừa mới phát sinh, nhịn không được ở trong lòng ghen ghét phun tào, tiểu chú lùn không biết học được bản lĩnh ở nơi nào, mà có thể làm Cận Tử Huyền cùng Bạch Húc đều đối với cậu tốt như vậy.
Bọn họ cũng chỉ có thể nghĩ ở trong lòng, bởi bọn họ không dám đắc tội với Cận gia cùng Bạch gia, cho dù có chán ghét người này cũng chỉ có thể ở trong lòng mắng chửi một hồi, ngoài mặt thì bơ cậu đi. Nhưng bọn họ lại đâu nào biết rằng, bạo lực lạnh mới thật sự là đáng sợ nhất.
Huống chi nguyên chủ lúc trước thật sự hoàn toàn không được Bạch gia coi trọng, thân hình cậu ta cao lớn cường tráng vẫn luôn bị cho rằng là bảo tiêu của Bạch Húc, Cận Tử Huyền một chút hứng thú đối với cậu ta cũng không có, cậu ta cứ như vậy bị bạo lực lạnh 6 năm……
Thẳng đến khi cậu ta vì cứu Bạch Húc mà chết, cũng chỉ đổi lấy một câu đáng tiếc.
Nghỉ trưa.
“Thỏ con, đi, anh trai mang cưng đi ăn ngon.” Cận Tử Huyền ngủ cả một buổi sáng, chuông tan học vang lên liền đúng giờ tỉnh lại, đem nhóc con cùng bàn kéo lên.
Khi lôi kéo mới phát hiện, nhóc con này thế mà còn không cao đến bả vai hắn, hắn kinh ngạc nói “Sao cậu lại lùn thế?”
Bạch Diệp nổi giận, nói cậu như thế nào cũng được, nhưng không được nói cậu lùn!!!
“Tôi không đi ăn cơm với anh, tôi phải về nhà. Anh, Anh là đồ đáng ghét.” Bạch Diệp cố lấy hết dũng khí toàn thân nói ra câu đáng ghét nhỏ như muỗi.
“Phốc, thỏ con, cậu thật là quá đáng yêu.” Cận Tử Huyền khom lưng, đôi tay chống ở trên tường, đem Bạch Diệp vây lại, mặt dần dần tiến sát đến mặt cậu, cười sáng lạng lại tùy ý…. Đây đúng là bộ dáng mà nguyên chủ muốn trở thành nhất .
Bạch Diệp hoảng hốt một chút, sau đó lui ra phía sau hai bước, nắm chặt quai balo cúi người, nhanh như chớp liền chạy đi mất.
“A, đây chính là ưu điểm của việc lùn sao? Phốc ha ha…” Vừa nói Cận Tử Huyền vừa cười như điên, nếu như lại bị bé con nghe thấy, phỏng chừng lại bị cậu nói thêm mấy câu đáng ghét.
Hắn đi đến bên cửa sổ nhìn xuống, vừa hay thấy thỏ con nhảy vào trong lòng ngực của một nam sinh , cách ba tầng lâu cũng có thể cảm thấy được sự vui vẻ của cậu. Nam sinh kia cũng ôm bé con xoay vài vòng, ở trên đỉnh đầu sủng nịch xoa xoa, sau đó lôi kéo bé con lên xe.
Nụ cười trên mặt Cận Tử Huyền biến mất, cau mày nhìn một màn này, thỏ con thì ra là con nuôi của Bạch gia.
Không phải nói con nuôi Bạch gia âm trầm chất phác sao, một chút cũng không được coi trọng sao? Nhìn bộ dáng này, chỗ nào không được coi trọng, ít nhất đối với Bạch Húc chắc chắn là mười phần yêu thích. Ha, thỏ con cũng thật được hoan nghênh a.

Bình luận (0)

Để lại bình luận