Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Editor : Hannah
Ngón tay Cận Tử Huyền không có ý tốt để ở miệng cúc huyệt, cân nhắc xem có nên đâm vào hay không , Bạch Diệp cảm giác được liền hoảng sợ:
“Không cần, Cận ca, không cần……” Lần đầu tiên của cậu phải để cho ba ba, tuyệt đối không thể để cho người khác chạm vào!
Cận Tử Huyền nhìn trong mắt tiểu Bạch thỏ tràn đầy kinh hoảng thất thổ nước mắt lưng tròng khẩn cầu mình , cuối cùng đành phải từ bỏ ý định.
“Ai… Thỏ con, Cận ca giúp em thoải mái, em cũng không thể tận hưởng một mình đúng không.”
Bạch Diệp thở phào nhẹ nhõm một hơi, ngoan ngoãn gật gật đầu.
Cận Tử Huyền dùng một bàn tay nhẹ nhàng đem cậu bế lên, để cậu xoay người ngồi xuống ở bên hông mình .
Oa, bạn trai cậu mạnh dữ! Bạch Diệp ở trong lòng cảm thán.Trên mặt còn ngoan ngoan ngoãn ngoãn bắt đầu hầu hạ côn ŧᏂịŧ đã ngẩng đầu từ lâu, mê muội ở trên cơ bắp hắn sờ sờ không ngừng, cái miệng nhỏ ngậm lấy côn ŧᏂịŧ thật sâu vào trong cổ họng, thi thoảng còn cắn cắn.
“Ngô, bé cưng ,em thật là cái đồ yêu tinh” Cận Tử Huyền được cậu hầu hạ đến vô cùng sảng khoái, bàn tay to cũng thật mạnh niết ở trên cái mông no đủ, bàn tay màu đồng cùng cặp mông trắng nõn hình thành sự đối lập rõ ràng.
Đầu lưỡi cùng yết hầu cùng nhau nỗ lực, đem côn ŧᏂịŧ nuốt vào chỗ sâu nhất trong khoang miệng, thẳng đến khi côn ŧᏂịŧ đã đâm vào yết hầu mời chậm rãi dừng lại thích ứng một chút, sau đó lại chậm rãi phun ra nuốt vào lớn gia hỏa cứng rắn.
“A – tiểu Bạch miệng thật lợi hại, côn ŧᏂịŧ lớn của Cận ca ăn ngon không a?” Cận Tử Huyền trong lòng có chút cảm thán thỏ con này thật đúng là bảo bối trời sinh, lần đầu tiên ăn người côn ŧᏂịŧ mà có thể làm tốt như vậy.
( Bạch Diệp: A… Anh hiểu lầm rồi…… )
Bạch Diệp ăn côn ŧɦịŧ còn phát ra tiếng nước chậc chậc, đôi tay nhỏ mềm mại cũng không quên hầu hạ hai cái trứng dái tròn xoe phía dưới, nước miếng nuốt không kịp cũng làm ướt lông mao rậm rạp, toàn bộ hình ảnh nhìn mà sắc tình không chịu được.
Bạch Diệp càng ăn càng nhanh, trong miệng côn ŧɦịŧ cũng vận sức chờ thời cơ liền bắn ra.
“Ngô… Khụ khụ……” Bạch Diệp bị Cận ca bắn một miệng tϊиɧ ɖϊ©h͙.
“A, thỏ con, Cận ca thật sự yêu em, hơn nữa càng ngày càng yêu em.” Cận Tử Huyền đem Bạch Diệp ôm đến trước mặt, cũng không chê miệng cậu còn chảy ra tϊиɦ ɖϊƈh͙, ở trên môi hôn hôn không ngừng.
Bạch Diệp mới đầu còn cảm thấy hôn đến thập phần thoải mái, sau người nào đó hôn càng ngày càng mạnh bạo, cậu liền vội vàng đem hắn đẩy ra.
“Cận ca, ngày mai còn phải đi học, chúng ta không làm loạn nữa được không, em mệt mỏi quá a.” Đôi tay Bạch Diệp nắm lấy bàn tay to của hắn, cầu xin nói.
“Được, hôm nay buông tha cho em!” Cận Tử Huyền cuối cùng ở trên môi cậu mổ một cái, liền ôm người đi tắm rửa.
Đem Bạch Diệp tắm đến thơm tho ngào ngạt, liền bế cậu vào phòng ngủ của mình, lấy chăn bao bọc đến kín mít ôm vào trong ngực không buông tay.
“…… Cận ca, phòng em ở bên kia” Thỏ con thật cẩn thận ngẩng đầu nhắc nhở sói xám.
Sói xám ở trên trán thỏ con hôn một cái thật mạnh , “Hoặc ngủ, hoặc là anh ăn em, chính em tự chọn đi.”
“Ngủ ngon!” Thỏ con vội vàng cúi đầu, đem chính mình vùi vào trong ngực sói xám, nhắm mắt lại giả bộ ngủ.
Sói xám suиɠ sướиɠ cười, làm Bạch Diệp mặt nhỏ đỏ bừng, nhưng trước sau không dám mở mắt ra nhìn.
Cận Tử Huyền quả thực bị bé con này manh đến nhũn người, sao có thể đáng yêu đến như thế, bảo bối này từ đâu tới vậy!
Dù sao trong nhà Cận Tử Huyền phía trên còn có hai người anh, cho dù hắn có cùng người trong nhà xuất quỹ chắc chắn cũng không phải việc gì lớn, đến lúc đó hắn liền đem bé thỏ con này bắt về nhà nuôi dưỡng cho thật tốt, sau đó, vui sướиɠ ăn cả đời!
Lúc này Cận Tử Huyền hoàn toàn không nghĩ tới, bé thỏ con trong lòng ngực hắn đã có chủ, phía trên không chỉ có ba ba còn có một ca ca, ý tưởng đem người bắt về này căn bản hoàn toàn không có cách nào thực hiện được.
Sinh hoạt ở năm cuối cấp này thập phần phong phú, bất tri bất giác, kỳ thi lớn học đã đến gần.
Bảo bối Diệp Diệp nhà họ cũng bắt đầu phải thi lớn học, Bạch Mạch Nhiễm cùng Bạch Húc đều vô cùng coi trọng và lo lắng, bọn họ một người đẩy lùi công tác một người xin nghỉ, đều trở về để chăm sóc bảo bối đi thi.
“Diệp Diệp, đừng khẩn trương, ba ba ở bên ngoài chờ con, cho dù kết quả thế nào cũng không quan trọng, ba ba có thể nuôi con.”
Bạch Mạch Nhiễm lúc này cũng biết không thể gây áp lực cho con trai, bình thường yêu cầu cao lúc này lại không hề đề cập tới.
“…… Ca ca cũng…” Những lời muốn nói đều bị ba anh nói hết, Bạch Húc chỉ có thể nghẹn khuất không nói được gì.
Bạch Diệp kỳ thật một chút cũng không khẩn trương, mà hai người này hoàn toàn đã quên bảo bối của họ bình thường rốt cuộc có bao nhiêu ưu tú, bọn họ thế mà còn lo lắng cậu thi không đậu lớn học, ha ha ha.
“Yên tâm đi, ba ba, ca ca, con sẽ thi tốt thôi!” Bạch Diệp suиɠ sướиɠ cầm đồ dùng, xoay người chạy vào trường thi.
Hai ba con Bạch gia sau khi Bạch Diệp đi rồi, liền nhanh chóng khôi phục hai cái mặt than, thi nhau phóng ra khí lạnh.
“Việc học là quan trọng nhất, không cần tùy ý xin nghỉ, sản nghiệp Bạch gia về sau còn cần phải dựa vào anh quản lý , đừng để cho tôi thất vọng.” Bạch Mạch Nhiễm mặt vô biểu tình răn dạy con trai.
“Con biết ba. Con chỉ xin nghỉ có bốn ngày, chờ Diệp Diệp thi xong, con liền bay qua đó.” Chờ khi ba anh già rồi hoặc trăm năm sau, Diệp Diệp còn cần anh nuôi, anh sao có thể lơ là việc học được.
Bạch Mạch Nhiễm cũng không có biết con trai nhà mình ở trong lòng đã tính đến việc y chết, còn muốn cướp bảo bối của y, thập phần vừa lòng gật gật đầu, “Ân, anh có chừng mực thì tốt”

Bình luận (0)

Để lại bình luận