Chương 852

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 852

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh đang nói gì vậy? Chúng ta như vậy không tốt sao?” An Hồng Đậu khống chế tốt biểu cảm của mình, quay đầu lại, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào, ngay cả ánh mắt cũng sáng ngời: “Được rồi, không nói với anh nữa, em đi trước đây, nếu còn chậm trễ nữa, mọi người đều đã ăn cơm rồi mà em vẫn chưa đến.”
Tiếng dắt xe đạp ra khỏi cửa biến mất, bóng dáng của An Hồng Đậu cũng hoàn toàn biến mất trước mắt.
Thẩm Tương Tri nhíu chặt mày.
Ánh sáng vàng nhạt của hoàng hôn vừa vặn chiếu lên người anh, làm nổi bật vẻ cô đơn và tịch mịch của anh.
Một lúc sau, anh mới bắt đầu di chuyển, lần đầu tiên có cảm giác, trong nhà trống trải, còn anh thì cô đơn một mình.
Anh rất không thích cảm giác này nhưng lại không thể làm gì khác.
“Đại Bằng, ra ngoài uống một ly.”
Triệu Bằng nhận được điện thoại của Thẩm Tương Tri, sung sướng vô cùng: “Anh em, từ khi kết hôn đến giờ, cuộc sống của cậu còn giống ông già hơn cả bố tôi, cả ngày chỉ quanh quẩn ở nhà, hôm nay mặt trời mọc đằng tây à?”
Trước đây, cũng không phải chưa từng gọi anh ra ngoài, kết quả là anh lại ở nhà trông con, dù có chết cũng không chịu ra ngoài, nếu có ra ngoài thì cũng là có chuyện cần nói.
Giọng điệu của Thẩm Tương Tri đã có chút không kiên nhẫn: “Nói ít thôi, đi không?”
“Đi, đi, chắc chắn đi.” Hiếm khi sau nhiều năm Thẩm Tương Tri chủ động mở lời muốn tụ tập, hắn sao có thể không nể mặt: “Có gọi cả Mục Vân Thiên không, dạo này không biết lão cáo già đó bận rộn cái gì, lâu lắm rồi không liên lạc với anh em nhỉ?”
“Tôi gọi điện cho anh ta.” Thẩm Tương Tri lại nói: “Địa chỉ cũ, hẻm Phong Lâm, lát nữa gặp.”
Nói xong, anh liền cúp điện thoại.
Nhưng tâm trạng lại không tốt như anh tưởng tượng.
Chỉ tức giận trong chốc lát, cô không phải đi ăn liên hoan sao, làm như anh không có chỗ nào để đi vậy!
Thẩm Tương Tri anh là ai chứ, chỉ cần một câu nói, người muốn đi ăn cùng anh nhiều vô kể.
Nhưng điện thoại đã gọi đi rồi, tâm trạng lại càng thêm khó chịu.
An Hồng Đậu tưởng mình đến sớm lắm rồi nhưng không ngờ, lúc cô đến nơi, những người khác đã đến từ lâu.
Trịnh Hương Vân đang ở cửa giúp nhặt rau, bà Vương xách con gà vừa mới giết vào bếp, quay đầu nhìn thấy An Hồng Đậu xách đồ đi tới, liền chào hỏi: “Hồng Đậu đến rồi à, mau vào nhà đi, mấy người họ đang nói chuyện trong nhà đấy.”
Đi ngang qua Trịnh Hương Vân, bà ấy bảo cô ấy đừng bận rộn nữa vào nhà nói chuyện cùng họ.
Trịnh Hương Vân cười nói: “Để mấy anh chàng kia ở trong nhà nói chuyện với giáo sư đi, em giúp sư mẫu nấu cơm.”
An Hồng Đậu cũng nói theo: “Em vào nói với giáo sư một tiếng, rồi ra ngoài cùng mọi người.”
Con cái của hai vợ chồng già không ở bên cạnh, thêm vào đó có thể vì tuổi đã cao nên mong có người bầu bạn nên thường xuyên mời những học sinh như họ đến nhà ăn cơm.
An Hồng Đậu đến ít hơn, cũng vì mọi người đều biết, nhà cô ở ngay thành phố Giang.
Vài người khác đều là người ngoại tỉnh, có mấy thanh niên trẻ lâu lâu lại muốn đến đây để cải thiện bữa ăn của mình.
Tất nhiên, không phải chỉ muốn chiếm tiện nghi, dù sao thì những người có điều kiện tốt hơn khi đến sẽ mang theo một ít đồ, những người có điều kiện không tốt thì giúp đỡ làm một số việc trong khả năng, cũng có thể giảm bớt gánh nặng cho giáo sư Vương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận