Chương 869

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 869

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Có gì mà phải xem, lớn thế này rồi lại không phải trẻ con mà sợ lạc.” Mục Vân Thiên nhìn người mẹ đầu óc ngày càng không tỉnh táo, nói: “Mẹ, hôm nay chuyện này là do mẹ hấp tấp, cô bé kia mới mười bốn mười lăm tuổi, mẹ lại nói với người ta những lời vô nghĩa như vậy, đúng là không nên.”
Còn lời của cô bé kia, chậc chậc…
Mặc dù nói đúng sự thật nhưng thực sự khó nghe quá.
Nhưng mà, đúng là cháu gái của An Hồng Đậu, quả thực có chút giống.
“Chẳng phải mẹ lo thằng bé này quá ngây thơ, ra ngoài bị những kẻ có ý đồ khác lừa sao.” Mục phu nhân cười trừ nói.
Bà ta đã biết chuyện này từ lâu rồi, chỉ là vẫn chưa có cơ hội xử lý, vừa khéo cô bé kia tìm đến, bà ta mới cảnh cáo vài câu.
Mục Vân Thiên liền hiểu thấu: “Mẹ lo thừa rồi, cũng không xem thử bản lĩnh của cô bé kia thế nào, ngoài bối cảnh, còn điểm nào không xứng với con trai mẹ? Huống hồ sau lưng cô bé còn có nhà họ Thẩm hậu thuẫn, nếu cô bé thật sự coi trọng con trai mẹ, mẹ phải sắm sửa hương khói khấn Phật đi.”
Mục phu nhân càng tức giận: “Cái thằng mất nết chỉ biết thiên vị người ngoài thì biết cái gì chứ? Cô bé kia mặc dù được Thẩm Tương Tri chiều chuộng nhưng cũng không phải là người nhà họ Thẩm chính thống, huống hồ nhà họ Thẩm còn có ba cô con gái, cho dù liên hôn cũng không đến lượt người ngoài.”
Không phải chuyện của mình, Mục Vân Thiên cũng lười giải thích.
Nhưng mà, ý định tác hợp cho đứa em ngốc nhà mình và An Trường Nguyệt đã nhen nhóm trong lòng hắn.
Không nói đến gia thế, chỉ riêng chỉ số thông minh và sự quyết đoán của cô bé kia, cưới về tuyệt đối là chiếm được lợi lớn.
Mục Vân Thiên đến giờ vẫn chưa kết hôn, chính là vì chưa tìm được đối tượng khiến hắn vừa ý.
Hắn vẫn luôn cho rằng, tìm vợ phải tìm người thông minh có chính kiến, gánh vác được việc là một lý do, chủ yếu là không thể kéo tụt thế hệ sau.
Hắn thông minh như vậy, nếu tìm một cô vợ ngốc nghếch, sinh ra đứa con mà chỉ số thông minh giống mẹ, hắn sẽ tức đến nỗi chảy máu não cũng là nhẹ.
An Trường Nguyệt đầy tâm sự nên đi cũng không nhanh, Mục Vân Đông rất nhanh đã đuổi kịp.
“Sao anh lại đến đây?” Cô ấy còn tưởng rằng, sau khi hắn nghe những lời như vậy, sẽ không thèm để ý đến cô ấy nữa chứ.
“Đưa em về.” Mục Vân Đông lạnh lùng nói: “Đi thôi.”
Nói xong, hắn đi trước.
Mục Vân Đông ngày thường đều cười cười nói nói, hiếm khi nào lạnh lùng như vậy, An Trường Nguyệt cũng biết là do mình không đúng, liền chủ động xin lỗi: “Cái kia… tôi xin lỗi.”
Mặc dù mẹ của Mục Vân Đông không đúng nhưng dù sao thì cô ấy cũng không nên nói hắn như vậy.
“An Trường Nguyệt, trong mắt em, anh tệ đến vậy sao?” Giọng buồn buồn, nghe có vẻ hơi tủi thân.
Những lời này, trước đây cũng không phải không có người nói với hắn, thậm chí vì chuyện này, hắn đã không ít lần bị ông nội và bố mắng.
Nhưng chưa bao giờ có cảm giác như thế này, những lời của An Trường Nguyệt không ngừng phát lại trong não hắn, mỗi lần nghĩ đến, hắn lại thấy khó chịu thêm một phần.
“Thật ra cũng không tệ đến vậy đâu, tại lúc đó tôi nóng giận quá, không kiềm chế được miệng lưỡi thôi!” An Trường Nguyệt nhìn biểu cảm của hắn, nói: “Nhưng mà nói thật, anh tốt nghiệp phổ thông lâu rồi, lại không học lớn học, có nghĩ đến chuyện tìm việc làm không? Anh không thể cứ sống qua ngày như vậy mãi được chứ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận