Chương 880

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 880

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô ấy tưởng rằng, nhiều lắm là năm hào một chiếc.
Mặc dù đẹp thật nhưng cũng quá đắt rồi, cô ấy mua một chiếc khăn tay đỏ cũng chỉ có hai hào, mà cái này cũng không lớn hơn bao nhiêu!
Người đàn ông cũng không tức giận, nghĩ rằng chắc không chỉ mình An Trường Nguyệt nói như vậy, mà tự hào giải thích: “Cô gái, cô không hiểu rồi, chiếc khăn lụa này của tôi là hàng từ Cảng Thành bên kia về, rất hiếm, đeo cũng đẹp.”
Hắn không khuyên thêm nữa.
So với những thứ khác thì thứ này của hắn đắt hơn một chút nhưng những người không mua nổi thì nói thêm cũng vô ích, còn những người muốn mua thì cũng không thiếu số tiền này.
An Hồng Đậu thực sự chọn mấy chiếc, liền nói đùa: “Anh ơi, tôi lấy nhiều hơn một chút, anh tính rẻ cho tôi nhé.”

Người đàn ông tỏ vẻ đau khổ, cười nói: “Được thôi, hiếm khi sạp hàng nhỏ của tôi có hai cô gái đẹp đến vậy, nếu cô có thể lấy từ năm chiếc trở lên, tôi sẽ tính cho cô sáu tệ một chiếc, thế nào?”
“Năm tệ, nếu được thì tôi lấy.” An Trường Nguyệt nói.
“Được, được, được, cô chọn đi.” Người đàn ông cũng dứt khoát, phất tay đồng ý.
An Trường Nguyệt có chút lo lắng, muốn hỏi An Hồng Đậu mua nhiều như vậy để làm gì, dù sao cũng đắt như vậy nhưng trước mặt ông chủ, cô ấy lại không tiện hỏi, chỉ có thể trơ mắt nhìn An Hồng Đậu trả tiền.
Lúc đi, An Hồng Đậu lại hỏi: “Anh ơi, tôi thấy trên phố có rất nhiều người bán đồ, không phải đều là hàng từ Cảng Thành bên kia về chứ?”
Người đàn ông rõ ràng có chút cảnh giác.
An Hồng Đậu vội vàng nói: “Anh đừng hiểu lầm, chúng tôi là người ngoài đến đây ngắm biển, thấy bên này có vẻ náo nhiệt hơn bên chúng tôi nhiều nên tiện miệng hỏi một câu.”
Lúc này người đàn ông mới thả lỏng cảnh giác, bất kể đến đây để làm gì, chỉ cần không phải đến để cướp mất việc làm ăn của hắn là được.
“Cũng chỉ hai tháng này là đông người hơn một chút, tôi cũng không biết nhiều nhưng hẳn là nhiều hàng từ Cảng Thành về, dù sao hàng nội địa của chúng ta cũng không dễ lấy.”
An Hồng Đậu gật đầu hiểu ý, dù sao thì hiện giờ nội địa vẫn là thời kỳ tem phiếu, không dễ để lấy được nguồn hàng.
Lại hỏi thăm người ta một chút về địa điểm mình cần tìm, An Hồng Đậu kéo An Trường Nguyệt tiếp tục đi về phía trước.
Trên con phố phồn hoa có một con hẻm nhỏ không dễ thấy, chỉ rộng khoảng hai bước chân, theo địa chỉ, Nhị Cẩu hẳn là ở bên trong.
An Hồng Đậu vừa mới rẽ vào thì đã nghe thấy tiếng ẩu đả truyền đến.
Người bị đánh đang khổ sở cầu xin tha thứ, mà giọng nói phát ra lại khiến An Hồng Đậu giật mình.
Cô thậm chí còn không kịp gọi An Trường Nguyệt, nhét vội đồ vừa mua vào lòng cô ấy, nhanh chóng chạy về phía trước.
Sâu trong ngõ hẻm, bốn năm tên côn đồ đang vây quanh Nhị Cẩu và một người đàn ông khác đá túi bụi, nhìn tư thế đó, rõ ràng là muốn lấy mạng họ.
An Hồng Đậu không quen người đàn ông kia nhưng có thể bị đánh cùng Nhị Cẩu, hẳn cũng coi như là nửa người quen của mình.
Cô không có thời gian để phân tâm, nhanh chóng lao tới đá ngã một người, khi những người khác định ra tay thì cô đã lần lượt đánh bay tất cả.
Nếu xét về mưu mẹo, cô có thể không giỏi lắm nhưng về mặt chiến đấu, dù là trước đây hay bây giờ, cô chưa từng sợ ai.
“Em gái, cuối cùng cô cũng đến rồi!” Nhị Cẩu mặt mũi bầm dập, định đứng dậy nhưng phát hiện chân đau đến mức không đứng vững.

Bình luận (0)

Để lại bình luận