Chương 892

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 892

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Các người không sợ bị bắt vào tù sao?” An Hồng Đậu hỏi.
Người đàn ông có chút mất kiên nhẫn: “Nói ít thôi, ông đây cũng từng vào tù rồi, cô muốn báo cảnh sát thì báo nhanh đi…”
Hắn ta định dọa thêm vài câu nữa nhưng cơn đau trên mặt vẫn chưa qua, trí nhớ vẫn còn tốt nên không dám nói bừa nữa.
Sợ lỡ lời, cô gái trước mặt sẽ tát thêm một cái vào mặt bên kia của hắn ta.
Còn chuyện ngồi tù, hắn ta thực sự không sợ.
Hắn ta có người chống lưng, bên này đưa hnsw ta vào tù, bên kia sẽ có người đưa hắn ta ra.
Nhưng không ngờ, An Hồng Đậu không thèm để ý đến hắn ta.
Chỉ thấy cô đưa tay mò mẫm ở thắt lưng, lấy ra một cây kim khâu chăn dài bằng nửa gang tay, sáng loáng đưa trước mắt người đàn ông.
Hắn ta vừa lơ là, cây kim dài đã đổi hướng, đột ngột đâm xuống đùi hắn ta.
“Á…” Người đàn ông há to miệng kêu thảm nhưng An Hồng Đậu đã thuận tay nhét lại giẻ vào miệng hắn ta.
Khi cây kim được rút ra, những giọt mồ hôi to như hạt đậu của người đàn ông chảy xuống từ trán, mặt tái mét muốn kêu nhưng không kêu được.
Chỉ là, khi nhìn An Hồng Đậu, ánh mắt không còn hung dữ và khinh thường như lúc nãy, mà là sợ hãi và cảnh giác.
Đợi đến khi cơ thể hắn ta không còn run rẩy, An Hồng Đậu mới lấy miếng giẻ trong miệng hắn ta ra, chậm rãi nói: “Bà đây không thích nghe nói dối, mày chỉ có hai lựa chọn, hoặc là khai thật, hoặc là…”
Nói xong, cô lắc lắc cây kim trong tay.
Khuôn mặt người đàn ông lại tái đi: “Tôi không nói dối, chúng tôi thực sự chỉ muốn vào kiếm chút tiền tiêu thôi, bà cô ơi, cô lượng thứ cho, tha cho chúng tôi đi, nếu không thì đưa chúng tôi đến đồn cảnh sát để nhận lỗi cũng được…”
Dù sao thì cũng tốt hơn là ở trong tay người phụ nữ này.
An Hồng Đậu không cho hắn ta cơ hội giải thích, lại nhét giẻ vào miệng hắn ta, cây kim trong tay cũng đã hạ xuống.
Một lát sau, đợi hắn ta bình tĩnh lại, cô mới lấy miếng giẻ ra nói: “Lần này là cơ hội cuối cùng của mày, suy nghĩ cho kỹ xem nên trả lời thế nào, nếu không…”
“Tôi nói, tôi nói…” Không dám để cô nói hết lời, lần này người đàn ông khai thật: “Có một người phụ nữ tìm chúng tôi, còn đưa cho anh em chúng tôi 200 đồng và địa chỉ ở đây, bảo chúng tôi đến đây làm nhục một cô gái… Sau khi… sau khi xong việc sẽ đưa cho chúng tôi thêm 200 đồng…”
“Là ai?” An Hồng Đậu lạnh lùng hỏi.
Phải nói rằng, trong lòng cô rất sợ hãi.
Nếu Trường Nguyệt không biết võ, nếu hôm nay hai người đến lợi hại hơn, cô thực sự không dám tưởng tượng hậu quả sẽ như thế nào.
An Trường Nguyệt cũng nghe ra ý tứ của họ, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức giận.
Nâng chân đá vào bụng người đàn ông, đá cả người cả ghế ngã xuống đất, An Trường Nguyệt tức giận nói: “Nhanh khai ra, là ai sai các người đến, nếu không hôm nay không cần cô của tôi ra tay, bà đây nhất định sẽ cho các người biết thế nào là muốn sống không được, muốn chết không xong.”
An Trường Nguyệt mặt lạnh như tiền, cố gắng tỏ ra uy nghiêm hơn.
Thực ra cô ấy cũng không hiểu lắm, những lời này là cô ấy học theo phim ảnh.
“Chúng tôi thực sự không biết, tôi cũng không quen người phụ nữ đó, cô ta chỉ nói chúng tôi cứ yên tâm làm, cô ta rất lợi hại, cho dù bị bắt, cô ta cũng có thể cứu chúng tôi ra, hai bà cô ơi, các người hãy phát lòng từ bi mà tha cho chúng tôi đi, nếu không thì có đánh chết tôi, tôi cũng không nói ra được…” Người đàn ông vừa khóc vừa kể lể, trong lòng vô cùng hối hận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận