Chương 910

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 910

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nói thì nói vậy, tôi cũng biết Hồng Đậu là một đứa trẻ tốt nhưng Đại Bảo là bị ngã ở nhà chúng ta, cho dù chúng ta cũng đau lòng nhưng cũng không thể trốn tránh sự thật là chúng ta không trông chừng chắt.” Không phải bà ngoại Tô nghĩ nhiều, mà là họ có tiền lệ ở gần đó.
Cách đây vài năm, cũng có một người già không trông chừng cháu, con dâu đã làm ầm ĩ một trận, đến tận bây giờ, gia đình vẫn không hòa thuận.
Bà ngoại Tô không khỏi trách ông ngoại Tô: “Đều tại ông già này, thằng bé muốn ra ngoài chơi thì cứ để nó chơi đi, ông quản nghiêm như vậy để làm gì? Bây giờ thì hay rồi, ngã gãy chân, nếu không phải ông không cho thằng bé ra ngoài thì nó có trèo tường không?”
Ông ngoại Tô cũng thấy băn khoăn trong lòng.
Cô cháu dâu Hồng Đậu này, bình thường đối xử với hai ông bà rất tốt, đồ ăn thức uống đều chu đáo, bất kể họ có cần hay không nhưng tấm lòng của con cháu mới là đáng quý nhất.
Nhưng nói đến chuyện không cho Đại Bảo ra ngoài chơi, ông ngoại Tô không hề hối hận.

Con cái không dạy dỗ sẽ không thành tài, ông cũng không phải là cấm chúng ra ngoài, chỉ là quy định thời gian học tập và vui chơi cho chúng, ai ngờ lại xảy ra chuyện này.
Bây giờ thì hay rồi, ông thành người không ra gì.
An Hồng Đậu vào nhà nhìn Đại Bảo, thằng bé rất khỏe mạnh, dù bị như vậy nhưng vẫn lê một chân đến cuối giường, nhìn An Hồng Đậu nịnh nọt.
“Mẹ, bố con chưa về ạ?” Đại Bảo thăm dò hỏi.
“Chưa về, bố con bận lắm, không để ý đến con đâu.” An Hồng Đậu nói.
“Vậy thì tốt…”
Lời mừng rỡ chưa nói hết, đã bị An Hồng Đậu túm lấy tai: “Thẩm Trạch Hằng, con tưởng bố con không về thì không ai dạy dỗ con à? Con gan to thật đấy…”
“Mẹ, nhẹ thôi, nhẹ thôi, đau…” Tiếng cầu xin của Đại Bảo làm bà ngoại Tô đang trách ông ngoại Tô sợ hãi, vội vàng vào nhà.
“Hồng Đậu à, có gì từ từ nói, đừng động tay, Đại Bảo cũng đã biết lỗi rồi. Nếu cháu muốn trách thì trách bà và ông ngoại đã không trông chừng thằng bé.”
Đứa trẻ còn bị thương, An Hồng Đậu cũng không thực sự muốn dạy dỗ nó nên buông tay ra.
Quay đầu bất lực nhìn bà ngoại Tô: “Bà ơi, bà nói gì vậy, cháu trách bà làm gì?”
Ông ngoại Tô nhìn bà vợ có phần hồ đồ của mình, đi tới nói: “Hồng Đậu à, đừng nghe bà ngoại cháu nói bậy, mấy hôm nay Đại Bảo bị ngã gãy chân làm bà ấy sợ quá, đầu óc có phần không tỉnh táo.”
Nói rồi, ông ngoại Tô giục bà ngoại Tô: “Hai đứa trẻ chắc chắn sốt ruột muốn về, đến cơm cũng chưa kịp ăn, bà vào bếp nấu chút cơm cho chúng trước, chuyện khác đợi ăn cơm xong rồi nói.”
“Được, tôi đi ngay.” Bà ngoại Tô biết mình bị ghét bỏ, trừng mắt nhìn ông ngoại Tô một cái, rồi quay sang nói nhỏ với An Hồng Đậu: “Bà biết ông ngoại cháu ghét bỏ bà cản trở cháu dạy con, ông già này cả đời đều như vậy, lúc dạy con không cho người khác xen vào, nói đi cũng phải nói lại, bình thường hai đứa dạy con bà cũng không nói gì, lần này cũng là lo cho chân đứa trẻ nên bà mới nói vài câu, Hồng Đậu à, cháu đừng trách bà nhé, muốn dạy dỗ thì phải đợi nó khỏe rồi dạy sau.”
“Bà ơi, cháu biết mà, cháu chỉ dọa nó thôi.” An Hồng Đậu cười an ủi bà cụ.
Lúc này bà ngoại Tô mới gật đầu: “Cháu cũng mấy ngày không gặp con rồi, chơi với chúng một lát đi, bà đi nấu cơm cho các cháu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận