Chương 912

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 912

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói xong, An Hồng Đậu lại nhìn Đại Bảo và Nhị Bảo: “Còn hai đứa nữa, đã là anh rồi, không biết chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm sao, sao không nghe lời khuyên của em trai?”
“Con sai rồi…”
Đại Bảo và Nhị Bảo đồng thanh nói.
Chúng không dám thừa nhận, chính vì Tam Bảo không cho chúng ra ngoài, chúng mới cáu, tự cho mình là anh, sao phải nghe lời em trai, thế nên mới cố tình trèo tường.
Bà ngoại Tô ở ngoài gọi cô: “Hồng Đậu, ra ăn cơm.”
“Vâng, đến ngay.” An Hồng Đậu đáp lại một câu, lại nói với Đại Bảo và Nhị Bảo: “Hai đứa suy nghĩ cho kĩ, đừng tưởng chuyện này cứ thế mà qua, đợi bố các con về mới cho các con một bài học nhớ đời.”
An Hồng Đậu đi ra ngoài, để lại ba đứa trẻ trong phòng.
Nhị Bảo đảo mắt, nhìn vẻ mặt không nói gì của Tam Bảo có chút áy náy, như một người lớn đi đến vỗ vai nó: “Em ba, anh hai xin lỗi em, liên lụy em bị mắng cùng.”
“Biết thế là tốt.” Tam Bảo liếc nhìn nó: “Thế anh định đền bù cho em thế nào?”
“Cái gì?” Nhị Bảo lập tức trợn mắt, không muốn nói chuyện với Tam Bảo nữa, lùi lại đến trước mặt Đại Bảo cố ý chuyển chủ đề: “Anh cả, hôm nay ông cố bắt chúng ta học thuộc sách mà chúng ta vẫn chưa thuộc, em đi lấy sách, chúng ta cùng học nào.”
Đại Bảo đương nhiên không phản đối, còn giục nó: “Đi mau, đi maui.”
So với việc Tam Bảo thúc giục đòi đền bù thì nó thà đi học còn hơn.
Chỉ là, chưa kịp để Nhị Bảo chạy ra ngoài thì đã nghe Tam Bảo nói: “Vì là anh em ruột nên giảm giá, mỗi người mười tệ.”
Nhị Bảo mặt mày ủ rũ dừng bước: “Anh không có tiền.”
“Anh cũng không có tiền.” Đại Bảo càng trợn mắt.
Không biết dạo này Tam Bảo bị làm sao, quyết tâm moi sạch tiền tiêu vặt của hai anh em.
Lúc đầu Đại Bảo và Nhị Bảo còn rất hào phóng, cho đến khi số tiền mừng tuổi tích cóp được mấy năm nay ngày càng cạn kiệt, hiện tại không còn lại bao nhiêu, mới phản ứng lại phải bảo vệ két sắt nhỏ của mình.
An Hồng Đậu không biết chuyện giữa ba anh em, chỉ biết, Nhị Bảo và Tam Bảo cùng nhau đi ra, một đứa rõ ràng tâm trạng rất tốt, còn một đứa thì như thể mất đi cả một trăm tám mươi vạn.
Mà sự thật chẳng phải vậy sao.
Lại bị Tam Bảo moi đi một khoản, chiếc hộp đựng tiền tiết kiệm của Nhị Bảo sắp rỗng rồi.
Mùa hè này, có lẽ nó còn không đủ tiền mua kem.
Ông nội Thẩm và Thẩm Vạn Hoa đến.
Vừa vào cửa đã thấy An Hồng Đậu trở về, nói vài câu rồi đi xem Đại Bảo.
Thẩm Vạn Hoa đi ra hỏi cô: “Con định ở đây trước hay về nhà ở?”
An Hồng Đậu nói: “Về nhà, ông bà ngoại trông mấy đứa lâu rồi cũng mệt, để ông bà nghỉ ngơi chút.”
Thẩm Vạn Hoa gật đầu: “Vậy lát nữa con đưa Đại Bảo, Nhị Bảo về trước, mấy ngày không có người ở nhà cũng phải dọn dẹp, chân Đại Bảo bị thương cũng không đi được, lát nữa bố mượn xe đẩy đẩy thằng bé về.”
“Vậy thì làm phiền bố rồi, con chào ông bà ngoại một tiếng, rồi về trước đây.”
An Hồng Đậu và An Trường Nguyệt đưa hai đứa trẻ về nhà, thời gian đi không lâu, lúc đi cũng dọn dẹp sạch sẽ rồi, trong nhà vẫn sạch sẽ không có gì phải dọn dẹp, chỉ có bếp cần lau chùi một lượt.
Hai người làm cùng nhau, nhanh chóng dọn sạch sẽ.
An Trường Nguyệt mệt mỏi nằm vật ra ghế sofa, nói: “Mệt chết mất, cô ơi, cháu không xong rồi, cháu phải về phòng nằm một lát.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận