Chương 914

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 914

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Được rồi, hai đứa về nhà đi, ông nội cũng về đây.” Nói xong, Thẩm Vạn Hoa còn nhỏ giọng nói với chúng: “Sau này nếu mẹ các cháu không cho tiền tiêu vặt thì các cháu cứ nói với ông nội, ông nội phát cho các cháu.”
“Ông nội tốt quá, Nhị Bảo thích ông nhất.” Nhị Bảo là một đứa tham tiền, được tiền là lời hay ý đẹp cứ tuôn ra như suối, dỗ Thẩm Vạn Hoa vui vẻ không thôi.
Con dâu thế nào thì chưa nói, chỉ sinh cho nhà họ ba đứa cháu trai này, cũng có thể coi là công thần của nhà họ.
Đại Bảo đầu hổ não hổ lại khỏe mạnh, ông nội vẫn luôn nói có phong thái của ông ta hồi còn ở trong quân đội.
Nhị Bảo này miệng lưỡi lanh lợi, là cây hài của gia đình, chỉ cần thằng bé chịu mở miệng, chắc chắn có thể dỗ người ta hoa cả mắt.
Tam Bảo thì khỏi phải nói, tuy trong nhà không ai nói ra nhưng mọi người đều biết, chỉ số thông minh của đứa trẻ này, tuyệt đối là đỉnh của chóp.
Thẩm Vạn Hoa được Nhị Bảo dỗ dành mà vui như nở hoa, còn Nhị Bảo cũng vui vẻ nhảy tưng tưng về nhà.
An Hồng Đậu ngạc nhiên nhìn cậu bé nhảy lên lầu, ngạc nhiên hỏi Tam Bảo đang rất bình tĩnh: “Sao thế này? Lúc về các con nhặt được tiền trên đường à?”
“Cũng gần như vậy.” Tam Bảo nói.
“Không được đâu, tiền nhặt được không phải của mình, các con nhặt được bao nhiêu, ra ngoài đợi một lát, nếu có người quay lại tìm thì trả lại cho người ta, nếu không có ai quay lại tìm, mẹ sẽ đưa các con nộp lên phường, để họ tìm người mất.” Lúc này, cụm từ nhặt được của rơi trả lại người mất thường được mọi người nhắc đến, hầu hết mọi người cũng đều tuân thủ hành vi này.
Tất nhiên, cũng không loại trừ một số người thích chiếm chút lợi nhỏ, đừng nói đến nhặt được của rơi, đến nhà người khác còn muốn trộm cắp vặt.
Nhưng An Hồng Đậu không muốn con mình hình thành thói quen như vậy.
Tam Bảo nhìn An Hồng Đậu, bất lực thở dài: “Mẹ, bọn con không nhặt được tiền. Con lên lầu trước, mẹ cứ bận đi.”
Nói xong, cậu bé còn lắc đầu như một người lớn.
Trên lầu, Nhị Bảo đang chia sẻ niềm vui của mình với Đại Bảo thì thấy Đại Bảo tự hào móc tiền của mình ra, khoe khoang: “Em phải cảm ơn anh, nếu không phải anh thông minh bảo ông nội lén đưa tiền cho chúng ta mà không nói với mẹ thì chuyện chúng ta bị Tam Bảo lừa mất tiền tiêu vặt sẽ bị mọi người biết.”
Thực ra, không tính là lừa, nhiều nhất chỉ là đe dọa.
Chỉ là nhiều lần như vậy, ví tiền của hai đứa chúng ngày càng rỗng.
Lúc này, Tam Bảo đẩy cửa bước vào.
Dọa Đại Bảo và Nhị Bảo vội vàng giấu tiền trong tay mình đi.
Nhị Bảo cảnh giác nói: “Thằng ba, lần này em không được đòi tiền của anh nữa, ông nội vất vả lắm mới cho, anh định dùng hết số tiền này để mua kem ăn trong suốt mùa hè này.”
Lời này nói ra, nghe thật đáng thương.
Khiến Tam Bảo không khỏi suy ngẫm lại, liệu mình có hơi quá đáng không?
Tam Bảo suy nghĩ rất lâu, lấy hộp tiền của mình từ trong tủ ra, mở ra, nhìn thấy bên trong đã có khá nhiều tiền.
Số tiền này không chỉ của riêng cậu bé, mà còn có cả số tiền cậu bé lừa được từ hai anh trai trong thời gian này.
Nhưng bây giờ, cậu bé định trả lại tiền cho họ.
Cậu bé nhớ rõ mình đã lấy bao nhiêu tiền của họ, đặt nguyên vẹn trước mặt họ, Tam Bảo nói: “Em trả lại tiền cho các anh, sau này đừng hỏi xin tiền ông nội nữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận